Tín


                                                                                          

Truyện ngắn
Dương huy hoàng.


      Đã hơn một giờ rồi mà ông già vẫn chưa thấy trở ra.Tiếng bìm bịp kêu nước lớn không còn làm tôi thích thú như  lúc nảy. Lạy trời cho đừng có chuyện gì xảy ra, lạy trời ông ấy không phải là Việt cộng. Nếu ông ta mà là Việt cộng thì…Tôi không dám nghĩ tiếp. Gần hai mươi tuổi rồi mà còn nhẹ dạ cả tin như con nít, rủi có bề gì tù là cái chắc. Ôi,có lý nào…
 Tôi lại cố hình dung ra ông già ấy: thân hình vừa phải, tuổi độ năm mươi với khuôn mặt phúc hậu, đặc biệt là đôi mắt lúc nào cũng như cười, nhìn người ta như thấu tim đen, tiếng nói trầm, khi nói nhỏ vẫn nghe ồ ề trong lồng ngực, điệu bộ nhanh nhẩu bước xuống xe như  vừa đi vừa chạy, nôn nao gặp lại người thân. Từ đây băng qua đám ruộng dọc theo bờ mẫu đến rặng trâm bầu ấy ước chừng hơn nữa cây số, Sao họ lại chọn ở nơi đồng không mông quạnh như thế này? Lại là vùng khét tiếng Việt cộng. Nơi đây thường xảy ra những cuộc đụng độ giữa lính càn và du kích bên kia. Quân đội Việt Nam Cộng hòa đã từng bắt được những thanh niên trốn quân dịch và đôi khi có cà Việt cộng nằm vùng. Địa hình này vốn phức tạp, đa phần là rừng tràm xen lẫn với trâm bầu, có vài ba chục mẩu đất do dân địa phương khai hoang từ đời trước, chỉ đến khi mùa lũ rút, cũng là mùa thu hoạch mới thấy xuất hiện vài chục người vào cắt lúa, hầu hết là đàn bà, ông lão, còn thanh niên trai tráng không dám vào đây vì sợ bị bắt lính. Ngay con đường mà tôi đang đậu xe đây cũng thỉnh thoảng bị Việt cộng gài mìn. Sâu trong đồng bưng, nơi lúc nảy ông già đi vào là vùng tự do oanh kích. Từ đây theo đường chim bay chỉ cách sài Gòn vài chục cây số, nên đường dù xấu và không an toàn vẫn có người đi vì là con đường nhanh nhất để đến hòn ngọc viễn đông.
Nhìn cảnh hoang vắng lúc này mới biết cái dại dột của mình là không tha thứ được. Chẳng trách có lần thằng bạn thân bảo tôi: “Toa” đa cảm nên dễ bị lợi dụng, không hợp với chất lính và nhất là công việc của “Toa” nếu bị tình cảm chi phối thì khó mà thăng tiến được. Tôi đã nghe và đã quên phứt lời nó nói. Có biết bao lời khuyên trong cuộc đời này, lời nào đúng, lời nào sai chỉ có thời gian mới khẳng định. Lạy Trời xin đừng đúng trong trường hợp này. Không biết giờ này ban chỉ huy chi khu có biết việc tôi đưa ông  già “đi chợ” hay chưa? Sao lão còn chưa chịu ra ?, không lẽ…Tôi rùng mình không dám nghĩ tiếp.
Chuyện bắt đầu từ ba hôm trước, chi khu tiếp nhận hai người khách từ phân chi khu chuyển đến do trung đội địa phương quân đi càn bắt được. Đó là một ông già và một thanh niên. Ngay trưa đó,gã trai được đưa về tỉnh, tống vào quân trường gia nhập quân đội, còn ông già thì để lại điều tra xem tại sao có mặt ở vùng cấm. Ông già bị nhốt một đêm. Sáng bọn lính đem ông còng dưới gốc cây bã đậu nơi có đóng sẳn trụ sắt. Tôi cũng không chú ý đến, vì người già bị bắt vào đây là chuyện thường. Có nhiều lý do để bắt họ. Có khi chỉ để cảnh cáo không được vào vùng mất an ninh, nhằm để bảo vệ họ cũng có, ngăn chặn sự tiếp tay cho Việt cộng cũng có. Vài ba ngày là tha khi có người nhà hoặc người quen đến bảo lãnh. Đó cũng là dịp để anh em được chút quà cáp do người nhà họ đến biếu…Ông già được báo cáo là tình nghi  nuôi dấu cán bộ Việt cộng, bởi khi lính phát hiện ông đang trốn trong lùm cây, xét trong người thấy lĩnh kĩnh thuốc men, bông băng đựng trong một túi nhỏ, trong áo còn có một tờ giấy nhỏ ghi nước đi của cờ tướng. Có thể đây là mật mã. Điều quan trọng là bọn lính còn phát hiện cách đó vài chục thước còn có hầm bí mật.
Một buổi chiều định mệnh.
Như thường lệ mỗi chiều chúng tôi cùng nhau đánh bóng chuyền trong sân đồn. Rủi thay,hôm ấy vì đập hụt trái bóng, mất đà tôi bị té. Cánh tay chống đở bị trật đau đến tê dại. Tôi ôm cánh tay đau ngồi xề dưới gốc cây nơi lão ngồi xuýt xoa. Lão nhìn tay tôi  rồi nói:
-         Nếu thiếu úy không nghi ngại “qua “ có thể làm cho nó hết đau.
Ma xui quĩ khiến như thế nào mà tôi lại đưa tay cho lão xem, thay vì gấp rút đi lên chợ cho thầy thuốc chữa trị.
Khi được mở còng, lão cầm cánh tay tôi ngắm nghía, rồi bất ngờ bằng một động tác mạnh bạo, dứt khoát, lão giật mạnh. Một tiếng “rụp” gọn khô, tôi đau thót người hét lên. Ông già buông tay cười lớn:
-         - Xong rồi, chuyện nhỏ mà !
Tôi nhìn lại tay mình, dường như bớt đau thật, làm vài động tác, mọi chuyện có vẻ ổn. Lúc này tôi mới nhìn kỹ ông, không có vẻ gì là con nhà võ. Thông thường những người chuyên trị về gân cốt ít nhiều đều có võ nghệ. Tôi hỏi lão làm nghề này được bao lâu mà mát tay vậy? Lão cười:
-         Nghề chính của tui là bắt rắn và trị rắn cắn, chữa trật gân trật xương là chuyện phụ.
-         Rắn nào cắn khó trị nhất?
-         Rắn nào cũng khó mà cũng dễ, quan trọng nhất là phải chữa trị kịp thời, xác định đúng loại rắn thì mới mong có hiệu quã ngay. Như hôm nọ có người đi làm cỏ bị rắn mái gầm cắn, cũng may chị ta kịp thời cuốc cho nó một cuốc đứt làm hai. Người đi làm cùng chị vội vã đến cho tui hay, đến nơi thì chị ta đã ngất xỉu, bên cạnh đó là khúc sau của con rắn để lại, nhờ vậy tui cho chị ta uống đúng thuốc đặc trị, hiệu quả tức thời.
-          Rủi bị cắn mà không biết rắn gì thì sao?
-         Thì phải dùng vài loại thuốc phối hợp bao vây. Hiệu quả tuy chậm hơn  nhưng cần nhất là không được trể.
Tôi cảm thấy hứng thú, xoay qua ngồi cạnh lão, móc thuốc lá ra mời. Ráng chiều ửng đỏ sau cánh đồng trải rộng. Buổi chiều thật đẹp. Bao giờ cũng vậy, cảnh vật chiều tà luôn làm tôi xao động,
Tối hôm đó tôi mua cho lão một gói thuốc và cho mượn tấm poncho để lão đắp như một cách cảm ơn lão đã chữa cánh tay cho tôi.
Ngày thứ ba lão bị tạm giữ  cũng là ngày chủ nhật . Sáng  bọn lính dắt lão ra còng dưới gốc cây  chỗ lão ngồi hôm qua chờ người nhà đến nói  “ Phải quấy” . mạnh ai nấy đi,  thằng nào  trực thì ở lại doanh trại , trong số ở lại có tôi. Tôi hỏi lão có biết  đánh cờ không mà trong người có bài giải thế cờ khi bị bắt. Lão gật đầu, thế là  tôi mang bàn cờ ra ngồi với lão. Thật ngạc nhiên không ngờ lão đánh hay đến vậy. Cả quận này, người đánh  cờ thắng tôi  chỉ vài người. Tôi chắc như vậy vì quê tôi mỗi năm vào dịp tết  thường có những cuộc thi  đấu cờ, tổ chức ở chợ quận .  sau nhiều vòng đấu loại , những người còn lại cuối cùng  bao giờ cũng gặp nhau . Toàn những người quen  của những  năm  trước hội ngộ , rất ít khi có thêm người mới, nếu có thì là người ở nơi khác đến . Đó là mẫu số chung  cho tất cả những gì mang tính chuyên nghiệp. tôi không  phải là tay cờ hạng nhất vùng này, nhưng muốn thắng tôi cũng không phải dễ . Thế mà lão   đã thắng tôi ba ván liên tiếp. Toàn những ván cờ khiến tôi khâm phục khẩu phục. Càng đánh tôi càng nhận thấy mình kém xa lão. Dường như lão đã  thấu hiểu hết mọi suy tính của tôi  ít ra từ bảy tám nước trước khi đi , hoặc giả tôi  đã bị lão dẫn dắt vào thế cờ mà lão sử dụng thuần thục mọi đường đi nước bước, để đến kết cục mà lão đã biết trước. Đấu đến ván thứ năm bằng sự cố gắng hết mình , tôi mới hòa được. Lão xin nghỉ vì mệt. Tôi  cố nài lão đánh thêm bàn nữa , ít khi có dịp gặp gỡ một tay cờ ngoại hạng , cơ hội hiếm có …  Thế nhưng lão cười rồi khoát thay bảo thôi.  Tôi sai một đứa vào trong lấy vài hộp thịt heo ba lát , mua thêm mười chai lade con cọp, tôi muốn  cùng lão nhậu lai rai. Không hiểu sao  tôi thấy mình với lão thật gần gũi . Bia cườm cườm lão thong thả nói, mắt không nhìn vào tôi.
Đánh  cờ là một thú vui tao nhã từ đời  xưa còn truyền lại. Nhưng ngày nay mọi thú vui đều mang tính  đỏ đen . phàm việc gì  có hơn thua thì có  đặt cược . Người đánh cờ  rất dễ để lộ bản chất  của mình . Quân tử đánh cờ trầm tĩnh , không lấy chuyện hơn thua làm trọng . Thắng bại mặt không đổi sắc , chín chắn trong nước đi, nhằm nước thua cũng không hối hận, chỉ lấy đó làm kinh nghiệm . Kẻ tiểu nhân khi chơi cờ thắng thì hênh hoang , thua thì giận dỗi , dễ phát ngôn lời lẽ không hay, đi rồi hồi lại, nói năng lật lọng, xem bàn cờ là nơi biểu lộ trí tuệ tài năng. Thực ra tài năng ý chí không  phải  ở đây mà ở nhiều lĩnh vực khác , trong đó đối nhân xử thế là hàng đầu. Không vì trò  chơi mà  có những lời lẽ  xúc phạm nhau. Nói  với chú em là qua  cũng tự nói  với chính mình vậy!
          Thực ra những gì lão nói, cuộc chơi nào cũng gặp. Như đột nhiên bắt gặp hình ảnh của mình trong  gương , giống như bị bắt quả tang. Tôi  hội đủ những tật xấu mà lão vừa nói đến . Dường như đây không phải là một ông già nhà quê. Tôi hỏi sang chuyện khác :
-         Tại sao người nhà của chú không ai đến bảo lãnh.
Mắt nhìn về hướng chân trời lão có vẻ suy tư :
-         Có thể họ chưa hay biết .
-         Báo cho họ bằng cách nào ?
Tôi có ý định thông báo đến người thân lão giúp đỡ lão.
-         Gia đình tôi ở dưới U Minh, tôi lên đây cùng đứa cháu gái, chúng nó đi làm thuê, chống nó là phế binh, tụi nó vừa làm mướn , vừa nuôi vịt trong đồng, nhà là cái trại của chủ, luôn bận rộn cùng lũ vịt, mấy ngày nay không thấy tôi về chắc tụi nó lo…
-         Hay là …. Ngày  mai tôi  chở ông  đến nơi ấy  để ảnh chị biết mà làm giấy bảo lãnh .
Ông già nhìn tôi  rụt rè :
-         Thiếu úy ….. Nói thiệt?
Tôi phì cười :
-         Chớ ông tưởng tôi nói chơi sao ? Miễn ông đừng trốn . Nếu ông trốn coi như tôi nhìn lầm người , cái mạng của tôi sẽ đi thay ông. \
Lão nói đanh thép.
-         Làm gì mà phải trốn ?
Không hiểu sao  tôi thấy tin tưởng con người này .
5 giờ  sáng tôi lấy xe jeep  đi ngót mười mấy cây số  con đường lỗ chỗ ổ gà này để  đưa  lão đến  đây rồi chờ đợi mỏi mòn hơn một giờ đồng hồ mà chưa thấy lão trở ra. Hơn lúc nào hết tôi thấy  mình đang làm chuyện mạo hiểm cho tiền đồ yên ổn của mình. Ôi, chỉ  vì  chút hàm ơn và một  thoáng tri âm…  Có lẽ lần này lại làm phiền đến  trung tá trung đoàn trưởng Vương Ngọc Long – Anh  Họ tôi .
          Công việc tôi đang làm trong đơn vị là do anh họ tôi bố trí. Học xong khóa sĩ quan Thủ Đức , tôi được bốc ngay về đây làm việc tàn tàn. Từ lúc vào quân ngũ đến giờ, chưa phải đánh trận nào. Cha mẹ tôi sinh ra hai thằng con trai. Tôi là em. Còn nhớ năm tôi lên bảy , cha tôi  nhận được tin buồn . Bác tôi cùng vợ con trên đường về dự đám giỗ ông tôi , họ quá giang xe GMC  thì bị trúng mìn của Việt cộng , bỏ lại người con lớn đang học nội trú trên Buôn Mê Thuột vì  đang học không về được  nên sống sót. Ba tôi ra ngoài ấy chôn cất anh chị xong, rước đứa cháu mồ côi vào ở với gia đình .Lúc đầu, nỗi đau quá lớn  làm anh ấy  thờ thẫn như người mất hồn. Thời gian rồi cũng nguôi ngoai . Anh lao vào việc học , học như điên  để tìm quên. Cha tôi là thầy giáo dạy tiểu học , mong mỏi con mình ham học như anh , thế nhưng ông ngày càng thất vọng khi càng  lớn tôi và anh ruột của tôi chỉ mê chơi. Tôi gặp cờ tướng thì đánh đến quên ăn, còn anh Thông – anh ruột – lại thích ca hát. Ở đâu nổi  đình đám  thì y như rằng hai Thông có mặt. Cha tôi buồn rầu , có lẽ  vì vậy anh Long được ông thương  hơn con đẻ. Anh tôi nhiều lần ganh tị,  có những lời lẽ không hay với anh Long. Có lúc xúc phạm  đến phũ phàng. Anh họ  tôi  vẫn âm thầm  chịu  đựng. Khi buồn, anh ấy  thường ra bờ  sông vắng  vẻ ngồi khóc  một mình .Những lúc ấy, tôi hay ngồi cạnh anh.
          Đậu tú tài loại ưu , anh họ tôi chọn trường võ bị Đà Lạt
          Đời càng khổ  càng có nhiều người liều  mạng , nhất là trong thời buổi  chiến tranh . Lẽ mất  còn diễn ra trong chớp mắt thì  chuyện tử sinh cũng lắm kẻ coi thường .  những người lính từ mặt trận trở  về  mang theo nỗi sầu tuyệt vọng  thường tìm đến rượu và gái,  chớ có dây vào họ làm gì , rất có thể trong bàn nhậu kia,  chỉ vì đôi lời cãi cọ  ai đó có thể rút lựu đạn  cho nổ tung cả bàn. Những chuyện đánh lộn giữa lính  binh chủng này  với  lính binh chủng khác xảy ra như cơm bữa. Đôi khi lôi kéo cả tiểu đoàn  với đủ loại vũ khí . Người  dân sống ở hậu phương cứ nơm nớp như là ngồi tên lửa, lớp sợ chiến tranh, lớp sợ  lính quậy .
          Anh họ tôi vào trường Đà Lạt  thì anh Thông cũng bỏ nhà đi đâu không rõ, năm  sau bỗng trở về  với bộ đồ  biệt động rằn ri cùng với một người bạn. Thì ra anh bị bắt quân dịch khi đang đi bụi  theo một đoàn hát. Gặp cha tôi, anh khóc. Những  giọt nước mắt  đàn ông nhìn lâu  không chịu nổi. Cha tôi cố gượng  mà mắt vẫn rấn rấn. gần đến ngày hết phép anh trở nên lầm lì ít nói. Một hôm anh cùng người  bạn nhậu  say  rồi làm chuyện  thấy ớn…
          Có lẽ đã chuẩn bị trước nên khi say  anh để nguyên quân phục trên người kê chân lên giữa hai thanh gỗ lớn, bạn của anh dùng chiếc chày  vồ to  ( sau khi lót mền lên ống quyển cho êm )  ra sức quật thật lực . Ống  chân gãy  gập mà không chảy máu . Xong việc người bạn đỡ anh ra xe honda  chở ra phố kiếm một chiếc xe du lịch chạy cùng chiều lừa thế bá nhẹ vào, thế là hai người lăn kềnh ra ăn vạ . Tôi nghiệp chủ xe là một thương gia , không biết mô tê gì, ngỡ  mình vừa gây ra tai nạn tày trời khiến người khác  thành  phế nhân, thành khẩn  nhận lỗi. Anh  Thông được chạy chữa và không biết bằng cách nào  mà chính thương gia nọ  chạy chọt cho anh được giải ngũ. Nếu bị phát hiện anh tôi sẽ bị ra tòa án binh  vì tội hủy hoại thân thể. Cái liều của anh chỉ có cha con tôi biết, liều như vậy cũng có lợi.
 Còn anh họ tôi liều  theo kiểu khác.
Nuôi hận thù cả nhà bị chết, ra trường anh ấy tự nguyện đi lên mặt trận  nóng bỏng  để được đối diện với kẻ thù  không đội trời chung. Trung úy, đại úy , rồi tá   với nhiều chiến tích  công  không mệt mỏi. Nếu lần ấy một mảnh đạn pháo không phang trúng  vào đùi  thì không biết  sẽ còn bao nhiêu  người cộng sản  chết dưới tay của Trung tá Vương Ngọc Long.
          Trị xong vết thương anh được điều về làm  tỉnh trưởng tỉnh K sau khi được thăng cấp. Có lần  đại tá Long đáp  trực thăng  xuống  chi khu  chỉ để  “ Thăm thằng  em  xem nó sống ra sao”.. Vô hình  chung tôi  trở thành nhân vật được người trong Chi khu  kính nể nhờ uy danh của anh họ. Mọi lỗi lầm của tôi nếu không nghiêm trọng đều được  xí xóa.
 Còn lần này… tôi nhìn về hướng ấy một lần nữa trước khi  quyết định  có nên vào  trong  ấy kiếm ông lão hay không. Sẽ là vô ích nếu người ta cố tình trốn ,” tri nhân tri diện bất tri tâm”... đây  sẽ  là bài học lớn cho tôi đến suốt cuộc đời, trực giác nhìn người của tôi  đã không còn đáng tin nữa, thật chán nản… Ồ!  Hình như lão trở ra thì phải . Đúng rồi !  chính lão . Bên cạnh lão còn có một phụ nữ khác , chắc là cháu gái mà lão đã kể, trên tay cô ta xách  vật gì đó giống như  gà vịt. Tôi  thở  phào nhẹ nhỏm , lão ta đã giữ đúng lời hứa , cuộc đời này chưa thật tệ như tôi nghĩ . Nỗi mừng vui khiến tôi bắc hai tay làm loa gọi  lớn về phía ấy, rồi vẫy vẫy tay như  mừng người than đã lâu không gặp.
Chờ họ đến gần tôi trách :
-         Sao lâu  vậy bố già
Lão cười :
-         Chú em  thông cảm giùm  qua, phải sắp xếp chuyện nhà  làm chú em chờ đợi.
-         Thôi được rồi, miễn là ông đừng giết tôi bằng cách đi luôn là tôi mừng rồi.
Tôi quay sang cô gái , còn quá trẻ so với lời kể của ông lão. Không có vẻ rụt rè, cô ta nhìn  tôi cười nói .
-         Em đã nghe cậu em kể về anh , trên đời này tìm được  người tốt như anh thiệt không dễ, em cảm ơn anh !
Nếu không biết trước chắc tôi sẽ nghĩ là cô ta chưa có chồng. Xua tay làm  như không có  chuyện gì quan trọng, tôi căn dặn.
-         Ngày  mai cô đến đồn làm thủ tục bảo lãnh , nhớ mang  theo giấy căn  cước  của  hai người và giấy xác nhận  của ấp hoặc xã, tôi sẽ nói giúp  cho.
-         Dạ , tất cả nhờ anh, nhân thể anh mang gà này về cho anh em trong ấy gọi là chút quà.
Vừa nói cô vừa  đặt hai con gà  vào xe rồi nhìn tôi  cười thân thiện, nụ cười  đẹp tuyệt.
-         Chà , định hối lộ hả người đẹp.?
Mặt người phụ nữ thoáng ửng:
-         Thiếu úy  nói quá , chút này có đáng gì, khi nào rảnh mời thiếu úy đến chỗ em chơi . em sẽ bảo chồng  em kiếm bắt một con rắn  thiệt  lớn để  dành…
Tôi cướp lời :
-         Cắn tôi chứ gì?
Cô ta cười ( lại cười )
-         Đâu dám, để nấu cháo đãi thiếu úy.
-         Vô đó việt cộng bắt tôi đem nấu cháo thì có .
-         Người như anh ai mà nỡ đem nấu cháo.
Cả ba cười lên vui vẻ. Tôi đề máy, nói vói một câu :
- Phải chi cô chưa có chồng , dù có bị Việt Cộng nấu cháo  tôi cũng phải vào nhà cô thưởng thức món rắn hổ ” .
 Chiếc xe chồm lên , tôi còn kịp trông thấy nụ cười thẹn thùng  của cô , nụ cười  chỉ có những cô gái chưa chồng.
          Vừa về đến chi khu , tôi nhận được lệnh vào gặp đại úy Chi khu phó. Giao ông già cho lính, tôi vào ngay phòng chỉ huy. Vừa thấy tôi đại úy nói ngay.
-         Tiểu khu vừa gọi điện cho hay, căn cứ vào tin tình báo cung cấp người của ta  bên trong báo về,  khu vực này vừa bắt được một Bí thư huyện ủy của Cộng Sản,  tả  đúng hình dáng ông này trong lốt một người làm nghề bắt rắn. Có  thể  ngay trong ngày hôm nay , tiểu khu sẽ cho người xuống áp giải ông già này về trên để tụi  chiêu hồi nhận mặt, nếu đúng , chúng ta  đã lập được công.
Tôi bần thần, chuyện ông già làm nghề bắt rắn chỉ có mình tôi biết vậy mà…  Tôi quyết định vào gặp lão  để hỏi ra lẽ.
 Nghe tiếng mở cửa phòng, lão ngước lên, nhìn thấy tôi có vẻ mặt nghiêm trọng, nụ  cười trên môi lão chựng lại , nhìn tôi chờ đợi.
-         Ông là Việt Cộng, lại còn là bí thư huyện ủy nữa, tụi  Phòng Nhì  vừa điện cho chúng tôi biết, tại sao ông gạt tôi?
Dường như ông lão giật  mình, mặt thoáng sững sờ,  yên lặng  một hồi, rồi nói chậm rãi :
-         Tôi  không gạt chú em, chuyện  tôi có là Việt cộng hay không  điều đó không liên quan đến   tình cảm của chúng ta. Thiếu úy chỉ cần biết rằng   tôi là ông già làm nghề bắt rắn quen với nhau qua những bàn cờ,  quý trọng nhau  qua  sự đồng cảm của suy nghĩ.
-          Vậy chú nhìn nhận đúng là Việt Cộng ?
Lão trả lời một câu không ăn nhập vào đâu:
-         Tôi không làm trái lương tâm.
Thú thật, qua mấy ngày  tiếp  xúc tôi  chưa bao giờ nghĩ rằng mình đang giao tiếp với cộng sản, đừng nói là Bí Thư Huyện Ủy, ngay đến  việc  chỉ quan hệ du kích thôi , tôi cũng không dám . Vậy là  chúng tôi  đang ở hai trận tuyến thật  sự không phải là bàn cờ. Nghĩ đến việc không bao giờ  có dịp đánh cờ cùng lão nữa tôi bỗng thấy buồn.
-         Thôi thì thế nào cũng không liên quan đến tôi, có điều khi lên trên ấy ông đừng đá động đến việc tôi đưa ông đi gặp người nhà, điều  đó sẽ làm liên lụy đến tôi. Thú thật tôi không nỡ nhìn ông bị tra tấn, nếu là Việt cộng,  lên đó hãy khai thật  để khỏi bị đòn, còn bây giờ cần gì  cứ nói,  có thể tôi sẽ giúp được ông.
Mắt lão ánh lên cảm động.
-         Nếu được chú giúp một lần nữa  tôi thật biết ơn –ngưng một chút, ông nói tiếp- Nhờ chú cho cháu  tôi hay  tình trạng của tôi như vậy  để tụi nó tự lo liệu.
Tưởng tượng đến cái cảnh phải vào nơi hồi sáng thấy ớn ,định từ chối thì ông nói :
-          Lần này không  phải đi  xa ,  chỉ việc ra chợ quận  tìm đến tiệm thuốc bắc Y   nói với người ở đó  rằng  thầy Tư nhắn  “ Hốt  thang thuốc cũ ”  là được.
Tôi thấy mình đang đi sâu vào lửa, câu nhắn sặc mùi ám hiệu , nếu nhận lời thì rõ ràng tiếp tay Cộng Sản, thế nhưng nhìn lão   thấy thương và tôi nghiệp, thôi cứ giúp lão lần cuối coi như  xong nợ.
 Sau khi hỏi kỹ  tên hiệu  thuốc  tôi nói nhỏ  với  lão :  Nếu có chuyện xảy ra  ông   không được khai tôi đó nghe!
           Lão gật  đầu.
          Kể từ đó, tôi  không  còn gặp lại lão nữa, nhưng hậu quả lão để lại  thì suốt đời tôi không quên.
          Buổi chiều khi về  đơn vị, lính gác cho tôi biết tiểu khu đã  cho người  xuống giải lão lên trên ấy, trước  khi đi  ông vẽ lại  cho tôi lời giải  của bàn cờ  thế mà ông đã nghĩ ra. Đó là chút quà  lưu niệm  ông dành  cho tôi .
           Cũng ngay  tối hôm ấy  có điện khẩn  từ Tiểu khu xuống  cho biết : Chiếc xe Jeep  cùng 5 người lính  áp tải ông  trên đường  về Tiểu khu  đã bị phục kích , 2 chết, 3 bị thương , tên Việt Cộng  nằm vùng  đã được giải thoát. Tôi nghe mà mồ  hôi ướt áo. Hôm sau  Nha An ninh  cho người mời tôi lên  thẩm vấn về mối quan hệ  giữa tôi  và tên Việt cộng  đã trốn thoát (  có người trông thấy  tôi chở lão ra vùng cấm ). Tôi  phải lý giải việc này . Bản tường trình của tôi giấu nhẹm việc liên lạc với tiệm  thuốc , vậy mà  tôi vẫn bị giam chờ ra tòa án binh  vì tội tình nghi  tiếp tay  Việt Cộng.
          Một tháng sau, tôi được thả ra nhờ ông anh họ chạy chọt giùm ,nhưng phải bị kỷ luật đổi đi nơi khác . Việc ấy lại hóa hay, tôi được điều  về làm trợ  lý một  kho tiếp liệu  ở Long Bình , trực  thuộc cục quân nhu nhờ ông anh gởi  gắm .
          Đó là giữa những năm  1971, trước năm mùa hè đỏ lửa ,  dù chiến sự ngày càng  ác liệt  cuộc đời tôi cứ bình thản  cho đến ngày giải phóng . Cha tôi đã mất cách đó vài năm . Anh ruột đi  đâu không rõ, để rồi sau đó tôi nhận được tin anh gia nhập đoàn quân giải phóng  đi tiếp quản thị xã. Thời kỳ này, sinh viên, học sinh  cùng quần chúng tham gia  khá đông, qua thời gian sàng lọc, những người còn lại vẫn tiếp tục  làm việc  trong chính quyền  đoàn thể, người ta gọi đó là cách mạng ba mươi. Anh hai Thông tham gia một thời gian  rồi cũng bị đào thải . Anh họ tôi đã  lên trực thăng  trốn sang Mỹ  trước cách mạng thành  công  mấy  ngày . Còn tôi ở lại  một trại tập  trung   chỉ dành  cho sĩ quan  cấp đại úy trở lên  học lập cải tạo, dù tôi chỉ mang lon thiếu úy. Tôi được xếp vào loại nguy hiểm  do có quan hệ mật thiết  với tên đại tá ác ôn Vương Ngọc Long . Sự đời nghĩ cũng ngộ, vào  đây tôi trờ  thành bạn bè  của nhiều sĩ quan cấp tá ngụy. Sau những buổi lao động trở  về chúng tôi  thường đấm bóp, giác hơi cho nhau. Hóa ra khi ở chung với cấp bậc cao tôi  lại là người nhẹ tội nhất trong trại . Khi mọi người còn phải chịu sự quản lý nghiêm ngặt , tôi gần như chỉ bị giam lỏng  với những công việc mà tất cả trại viên ai  cũng thèm muốn như đi làm cỏ, trồng cây,  đôi khi còn cùng cán bộ đi chợ  để làm công việc bốc vác . Những dịp như vậy  tôi thường mua dùm họ những vật dụng sinh hoạt  cần thiết như bàn chải  đánh răng, trà, kẹo… Đổi lại có vật gì ngon họ cũng mời tôi ăn. Tôi trở thành người bạn của tất cả. Những người này ngày xưa có nằm mơ  tôi cũng không giám nghĩ  có lúc mình  với họ sống bình đẳng như vậy. Người ta nói rằng ai cũng muốn bình đẳng với kẻ… trên mình. Sự phân biệt đẳng cấp cũng là nguyên nhân của mọi tai họa trên  đời. Giờ đây họ thật tội nghiệp, dường  như ai cũng có nỗi lo giống nhau, tâm lý sống được ngày nào hay ngày ấy, làm họ e dè ngay với những người từng là chiến hữu, biết đâu  có kẻ muốn lập công ..  Để khỏi phải suy nghĩ  và cũng để  đốt thời gian một số  trở thành  “ nghệ nhân”  với những vật dụng  tự họ làm ra  như chiếc lược, chiếc kẹp bằng nhôm máy bay hoặc  inox, trên đó khắc tên những người thân, họ làm với tất cả sự chăm chút tỉ mỉ  của lòng kiên nhẫn.
 Thấm thoát tôi vào đây cũng được 4 tháng . Một hôm như thường lệ, tôi  xách chét  cùng với vài người  đi làm cỏ chung quanh trại. Buổi trưa ở đây trời nắng đổ lửa , không  thua cái nắng ở quân trường , ai là lính mà không  quen với cái nắng? Đồng cỏ bạt ngàn dễ chừng có đến hàng trăm cây số bán kính,  có muốn trốn cũng không biết đi đâu được. Nhiều lúc nhìn  đồng cỏ bao la, tôi tự hỏi  đất trời rộng lớn vậy mà con người không thoát được vòng  xoáy của chiến tranh, không tìm được mảnh đất bình yên như lòng mình mong muốn.
Mặt trời  đã chênh choáng về phía  sau lưng, bóng tôi chuồi về phía  trước nặng trĩu. Bên cạnh bóng tôi bỗng có thêm  chiếc bóng nữa từ từ  trùm lên , tôi cứ vờ như không thấy , tay làm cỏ đều đều, đầu nghĩ chắc là một cán bộ nào đó  đến kiểm tra xem tôi làm việc ra sao , có  siêng năng không chứ gì?
-          Vương tài Biển !
“ cái bóng ” đột nhiên gọi tên tôi. Như cái máy, tôi trả lời.

-          Dạ có mặt - Đồng thời đứng lên xoay lại đối diện  với người vừa gọi .
 Ánh sáng ngược khiến tôi  không nhận rõ  khuôn mặt của ai. Người ấy  vỗ mạnh vào vai tôi :
-         A ha, đúng là chú mày rồi. Chà tuy có hơi đen nhưng càng mạnh khỏe chứ sao,  qua tìm chú để cho chú gỡ mấy bàn cờ đây !
Tôi định thần nhìn kỹ , đúng rồi , đúng lão già chết tiệt  đã  làm  tôi  suýt chết đây rồi !  Bộ quần áo bộ đội làm ông trông khác hẳn. Tôi mừng quá hét lên  :
-         Chú  chưa chết ?
-         Ừ, chưa chết.
Lão nắm tay tôi  dắt về phía có bóng mát, vừa đi lão vừa nói
-         Qua tìm chú em đã lâu, cách đây nửa tháng, biết chú mày học tập ở đây , bây giờ  mới gặp mặt được  vì trong nửa tháng đó  ta phải làm một số việc bây giờ mới xong, cũng là chuyện của chú em mày cả thôi.
    Đang đi, ông  bỗng dừng lại : “ Giờ con hãy nói với ta thật lòng nhé”- Đột nhiên lão đổi cách xưng hô, tôi nhìn lão chờ đợi.
-         Trong suốt đời làm lính con có làm điều gì gây nợ máu với ai  không?
Tôi nhìn lão, chầm chậm lắc đầu . Lão vẫn  như  mấy năm trước , tóc bạc nhiều hơn nhưng ánh mắt vẫn trẻ trung như ngày tôi mới gặp lần đầu.  Lão nhìn tôi rồi nói:
-          Ta cũng tin như vậy , một người có tấm lòng nhân hậu như con không thể gây điều ác được. ta cùng một đống chí nữa đã lo xong hồ sơ bảo lãnh con. Đồng chí ấy cũng đi với ta đến đây, chính cô ấy đã đốc thúc ta làm chuyện này  càng sớm càng tốt.
Tôi buột miệng :
-         Ai vậy ?
-         Thì cái con nhỏ  đóng vai cháu ta , chú mày đã từng gặp khi đưa ta về đó. Cô ấy cùng hoạt động chung với ta một tuyến. Còn con gái mà phải đóng vai có chồng cũng dễ bị lộ,  cũng may nó nói nhờ con không để ý, nó nói còn  nợ chú mày một bữa cháo rắn hổ đấy, lần  này về đãi luôn
Tự nhiên tôi cảm thấy vui vui .
-         Cô ấy bây giờ đang ở đâu?
-         Đang nói chuyện với ban lãnh đạo trại về việc của  chú mày.
 Chúng tôi cùng đi về phía văn phòng . Lòng tôi nôn nao rộn rã niềm  cảm khái, tôi sực nhớ đến một điều, khiến tôi ray rứt mấy năm nay  đó là một câu tôi chưa kịp hỏi lão  từ độ chia tay .
-         Tại sao lần đó  đưa về nhà chú không chịu trốn luôn?
Đang đi chầm chậm  ông bỗng  dừng lại nhìn vào mắt tôi :
-         Vì chữ tín !
                                                                                1990

http://www.vuontaodan.net/forums/tt.aspx?forumid=20

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét