Truyện ngắn
Dương huy Hoàng
Hai Thất chậm chạp bật chiếc quẹt gaz định
mồi thêm điếu thuốc nữa đã được gắn trên môi khá lâu nhưng rồi lại thôi. Nãy
giờ ông hút quá nhiều. Cơn ho vừa qua như nhắc nhở ông những điều cấm kỵ vì
chứng bệnh nhồi máu có thể gây ra đột quỵ bất kỳ lúc nào.
Ông đưa mắt nhìn miệng hang bị bịt chặt như
đang khép lại quá khứ hào hùng bi tráng. Hào khí dường như vẫn còn phảng phất
quanh đây. Mỗi viên đá từng thấm máu anh em bỗng như có hồn.
Không dưng sao nghe lòng chộn rộn kỷ niệm
khi chạm vào từng phiến đá. Không dưng sao trong gió nghe như có tiếng thì
thầm? Không dưng sao từng gương mặt đồng đội thẳm sâu trong ký ức cứ lần lượt
hiện ra? Tuy cảnh vật không giống như ngày xưa, nhưng đó đây vẫn hiện diện
những vồ đá, vách dựng, sừng sững uy nghi của những năm tháng hào hùng, không
mảy may thay đổi trước bao thăng trầm xã hội, như một nhân chứng lịch sử minh
chứng cho lời thề của bao người còn khắc sâu hơn đá : Quyết tử cho tổ quốc
quyết sinh.
Lời cô gái lúc nãy vẫn còn làm ông suy tư
đến bây giờ. Có lẽ đó cũng chỉ là một cách nói mà người ta vẫn thường gặp trong
những cuộc phát biểu chốn đông người, nhưng đây chỉ là một nông dân chân chất
thôi mà !...
Hai Thất đứng dựa lưng vào tảng đá lớn, từ
từ ngồi bệt xuống, hai chân duỗi thẳng buông thả. Bao giờ ông cũng chọn nơi
đây-dưới chân hòn đá này để thư giãn.
Tảng đá lớn kia cũng đã âm thầm nhận diện
người chiến sĩ năm xưa đã đến đây năm lần chỉ để ngồi tựa vào mình mà ngẫm
ngợi. Cả năm lần thăm lại núi rừng Ô Tà Sóc cũng chỉ leo lên được tới đây rồi
lại thôi, không leo lên được đỉnh vồ, nơi mà ngày xưa ông từng nhảy lên nhảy
xuống ngày hàng chục lần.
Cũng phải thôi. Đỉnh vồ cheo leo ấy giờ đây
đã không còn thích hợp với người cao tuổi như ông.
Cũng có lúc ông cố tìm những hang hốc ngày
xưa mà miệng hang giờ đây bị phủ lấp cây cỏ và các thứ dây leo. Nơi ngày xưa đã
từng che chở cho ông và hàng chục trung đoàn từ miền Đông lần lượt ghé qua và ở
lại , để từ đó chi viện cho khắp các chiến trường Tây Nam Bộ, những cảnh vật
thay đổi nhiều quá, núi thì hiểm trở mà ông đã già…
Thì ngồi đây nói chuyện cùng hai Thép và Néang Lan cũng được chứ sao? Tảng
đá hàng trăm tấn này đã làm bạn với hai đứa nó mấy chục năm nay và sẽ còn tiếp
tục mãi đến sau này. Anh em đã lần lượt về nơi quy tập, chỉ hai đứa còn ở lại
đây giữ gìn kỷ niệm.
Hai đứa ngày thường hay cãi nhau, khi chết
lại cùng chung một chỗ.
Cô gái chủ trang trại lúc nãy cũng chỉ hơn
Néang Lang ngày ấy chừng chục tuổi, vậy mà giỏi.
Néang Lan ngày xưa vừa tròn 19 tuổi, có làn
da ngăm ngăm, mày rậm, mắt to và đôi mi cong vút cùng với mái tóc dài, hơi
xoăn, thừa hưởng của mẹ vốn là người Campuchia. Cha người việt tập kết đã hy
sinh trên đường Trường Sơn khi cô bé mới 6 tuổi. Sống với mẹ nên tiếng việt
phát âm không chuẩn. Mỗi lần nói chuyện với hai Thép cứ kêu bằng… Thẹp, nên nó
giận lắm. Một hôm có cuộc họp hai Thép đứng lên phát biểu, nó nói:
-Báo cáo các đồng chí lãnh đạo nghe! Tui
tên là Thép mà đồng chí Lan cứ gọi là Thẹp, tui rất không đồng ý. Đề nghị đồng
chí Lan không được gọi như vậy nữa, nếu không…Nếu không…
Nó lúng túng rồi làm thinh.
Có tiếng cười khúc khích phía bên dưới.
Rồi Néang Lan phát biểu bằng giọng mộc mạc
của người Khơme chưa rành tiếng Việt nghe nặng trịch từng tiếng một:
-Dớ-bào-cạo-các-ạnh. Tui đậu có kêu ạnh
bằng ạnh Thẹp mà tui kêu là ạnh hai Thẹp. Vậy mà ạnh nói tui kêu là Thẹp.
Nói tới nói lui Thép vẫn cứ là Thẹp làm tất
cả cười sùng sục muốn lộn ruột.
Tan họp, có đứa rỉ tai Hai Thất:
-Hay mình
gọi nó là hai Thẹp luôn đi!
Rồi nó cười lên hưng hức.
Tiểu đội trưởng Hai Thất giả bộ trừng mắt.
Thằng quỷ ấy le lưỡi chuồn mất
0o0
Cả núi rừng rung chuyển ầm ĩ. Đá bay, cây
gãy, khói lửa trùng trùng. Những tiếng nổ kinh niên đã dập thẳng vào lồng ngực
gây tức thở ngột ngạt. B.52 lại trải thảm căn cứ Ô Tà Sóc Tiểu đội cận vệ của
Hai Thất đang trên đường vận chuyển thực phẩm và thuốc men gần đến cứ thì bị
bom. Tội nghiệp Néang Lan còn kẹt lại ở đây. Dường như địch đã đánh hơi được cơ
quan đầu não của ta nên chiến dịch tấn công núi Dài quy mô ngày càng lớn.
Tỉnh uỷ cũng đã có kế hoạch di dời đi nơi
khác. Trước mắt là ngăn chặn những cuộc tấn công của bộ binh địch
Kẽ nứt dưới chân tảng đá lớn như một công
sự thiên nhiên vừa đủ chỗ một người trú ẩn, đó là nơi an toàn nhất, tiểu đội
dành hẳn cho Lan; còn tất cả đều tản ra tìm nơi ẩn nấp đâu đó để vừa có thể
quan sát phía dưới, vừa có thể tránh bom.
Hai Thất thỉnh thoảng đưa mắt nhìn về nơi
Lan ẩn náu, yên tâm khi nhìn thấy cô vẫn bình tĩnh không hốt hoảng. Những trận
bom pháo hằng ngày như cơm bữa đã làm mọi người chai lỳ, thế nhưng lần này
trong lòng Hai Thất vẫn thấy không yên. Một nỗi lo sợ mơ hồ làm anh rướn người
qua khe núi nơi Lan trú ẩn. Với Hai Thất
chiến tranh không dành cho phụ nữ.
Lan là mối liên lạc kết nối Tỉnh uỷ với quần
chúng địa phương, hoạt động bán công khai trong lòng địch. Là người cung cấp
tin tức và lương thực cho cơ quan. Hơn thế nữa còn là…Nàng thơ cho những người
mơ mộng như Hai Thất. Ở những nơi như vầy, người phụ nữ nào cũng có thể trở
thành giai nhân. Chỉ cần có chút nhan sắc trung bình cũng đủ làm giấc ngủ của
bao thằng con trai coi thường sinh tử trở nên chập chờn lãng mạn. Tất cả chỉ
dừng lại ở đó –trong sự tưởng tượng để âm ỉ thành nỗi khát khao khôn nguôi.
Trận bom kéo dài chỉ độ hơn 15 phút mà
tưởng chừng lâu thật lâu. Núi Dài chuyển động rùng rùng như trong cơn động đất. Những tiếng nổ xa gần
át đi tiếng kêu thét của Néang Lan . Chỉ khi Hai Thất nhận ra Néang Lan đang
quằn quại trên đôi tay của hai Thép thì không còn kịp nữa. Thép đã kịp thời bỏ
chỗ nấp khi phát hiện cô ấy bị thương,
kịp thời nhào xuống xốc cô ấy dậy, để rồi…không kịp với trái đạn pháo rơi trúng
vào ngay nơi ấy.
Ngớt bom.
Một cảnh hoang tàn chưa từng thấy. Cả vạt rừng xơ xác ngổn
ngang. Cây tùng cao lớn có đến hàng trăm năm tuổi cũng bị gãy gập. Những đám
cháy loang lỗ đó đây khắp vạt đồi tạo thành bức tranh lam nham thê thảm.
Nơi Néang Lan ẩn giờ thay bằng tảng đá lớn
vừa sụp xuống. Hai đứa hy sinh trước khi khối đá đồ sộ kia nằm vào chỗ ấy.
Không tìm được gì ngoài những mảnh vụn dán
trên vách đá, xương thịt hai người đã hoà lẫn vào nhau, tan biến. Trận chống
càn ngay sau đó, cả tiểu đội đã chiến đấu như thí mạng với kẻ thù. Chỉ khi có lệnh rút lui truyền xuống từ trung đội
chi viện, anh em mới tháo lui khi đã bắn hết đạn.
0o0
Im ắng quá, thay đổi nhiều quá! Rừng cây
hoang dại ngày xưa đã được thay thế bằng những cây ăn trái. Gốc cây hốc đá đều
đã có chủ. Núi rừng Ô Tà Sóc không còn vẻ thẳm sâu, u tịch. Rừng thiêng đã mất
đi những thân đại thụ, không còn nghe tiếng chim kêu, vượn hú, tiếng đàn khỉ
chí choé cũng không. Những tiếng hoang dã đồng vọng của ngày xưa ấy đâu rồi?
Mùi lá cây mục phảng phất ngai ngái làm ông Thất nao long.
Im lặng quá! Ừ, thì chính ông muốn tìm nơi
yên tĩnh để nghĩ ngợi kia mà! Chính ông đã âm thầm tách đoàn người tham quan Ô
Tà Sóc, lặng lẽ đến nơi này một mình để suy ngẫm câu nói của người phụ nữ kia.
Người phụ nữ chưa đến ba mươi tuổi đã làm
chủ hàng chục hecta vườn cây ăn trái và
bạt ngàn những bụi tầm vông, mỗi năm thu nhập hàng trăm triệu đồng. Hai Thất
nhớ lại lời đối thoại của một người trong đoàn
vốn là phóng viên phỏng vấn cô ta:
-Chị còn trẻ làm được nhiều như vậy, chị sẽ
tiếp tục đầu tư vào việc gì?
-Tôi sẽ tiếp tục mua đất ở đây!
-Chị mua nhiều đất như vậy để làm gì trong
khi nhà chị chỉ có hai ba người?
-Mình không mua, nước ngoài họ vô mua hết!
03/2003

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét