Năm ngọ nói chuyện ngựa

Chæ coøn khoâng maáy ngaøy nöõa laø giaõ töø naêm raén ñeå sang naêm ngöïa , seõ coù baøn giao vaø chia tay , nhöng xem ra chuùng seõ vaãn maõi  beân nhau gaàn guõi vì ñoàng hoäi ñoàng thuyeàn . Cöù nhìn maáy caùi caùi keo nguõ xaø vaø maõ pín töõu treân keä naèm gaàn keà nhau trong maáy quaùn nhaäu thì bieát chuùng khoù maø xa nhau ñöôïc .
Töø luùc coøn nho,û toâi ñaõ öôùc mô mình ñöôïc ngoài treân löng ngöïa dong ruoåi ñoù ñaây haønh hieäp nhö chaøng cao boài LUCKY-LUKE  oám tong  vôùi hai khaåu suùng ru loâ ñeo xeä ôû hai beân thaét löng ñeå moãi khi ruùt ra laø baù phaùt baù truùng nhanh hôn ñieän xeït trong truyeän tranh noåi tieáng cuûa MORRIS, laøm say meâ haøng traêm trieäu thieáu nhi treân theá giôùi trong ñoù coù toâi.( Nieàm öôùc mô ñöôïc nhö theá, maõi sau naøy toâi môùi coù dòp thöïc hieän  trong moät chuyeán ñi chôi ôû Ñaø Laït khi cöôûi ngöïa ñeå…Chuïp hình ) .  Lôùn leân moät chuùt , ñoïc truyeän Taøu , loøng caûm khoùai  ngöïa OÂ Truy cuûa Sôû Baù Vöông Haïng Voõ trung thaønh cheát theo vôùi chuû, roài thì ngöïa Ñích Lö coù coâng cöùu Löu Bò , Xích Thoá cuûa Quan Coâng ngaøy vöôït ngaøn daëm ,”Toác ñoä” ñeán ñoãi khi ñaõ cheùm Nhang Löông ,traûm Vaên Xuû , xaùch ñaàu quay veà  maø ly röôïu haõy coøn noùng hoåi (!). Trong Anh Huøng Xaï Ñieâu cuûa Kim Dung coù noùi ñeán con ngöïa Tieåu Hoàng Maõ maø toác ñoä “ nhanh nhö laøn khoùi “ ñaõ bao phen cöùu soáng Quaùch Tónh .Oâi ,nhöõng con ngöïa nhanh nhö teân baén … vaø coøn  bao nhieâu con ngöïa töø xöa ñöôïc nhieàu ngöôøi bieát ñeán teân, duø khoâng bieát  chuùng coù thaät treân ñôøi naøy hay khoâng , nhöng coù moät ñieàu chuùng ta phaûi coâng nhaän raèng suoát chieàu daøi lòch söû cuûa loøai ngöôøi töø Ñoâng sang Taây ,AÂu  sang Aù , nhöõng  danh töôùng maø teân tuoåi laãy löøng trong quaù khöù ñeàu thaáp thoùang coù boùng daùng cuûa nhöõng con chieán maõ. AÁy laø  caùi thôøi chöa coù xe cô giôùi , so ra  baây giôø söï ham meâ toác ñoä naøo coù khaùc gì nhau ?
   Ñöôïc laøm chuû nhöõng con ngöïa “phaân khoái lôùn” vaãn laø öôùc mô cuûa nhieàu ngöôøi ñöông ñaïi . Chaúng traùch vì theá maø coù nhöõng “chaøng tuoåi treû voán doøng lieàu maïng ,mang ngöïa ñua chaët laïng löôøng Ben “,(Xe Ben chôû nhöõng thaân caây noái daøi ). Cho neân môùi ñeû ra treân ñôøi nhöõng caùi cheát “ Löu xuõ vaïn nieân”. Nhöõng ngöïa non haùu ñaù gaàm ruù ñeâm ngaøy treân ñöôøng vaéng vôùi nhöõng ñöôøng laïng laùch ñeå  laøm moät thöù anh huøng xa loä do ñaùm voâ coâng roãi ngheà phong taëng . Cuõng may coøn coù nhöõng con baïch maõ cuûa boà caâu traéng( CSGT) chòu khoù ñi tìm löôïm” caùi môù raùc röôûi chuyeân gieo hoïa cho ngöôøi ñi ñöôøng aáy mang veà daïy baûo ,baèng khoâng thì coù maø loïan .
   Thænh thoûang vaãn coøn baét gaëp ñaâu ñoù nhöõng chieác xe thoå moä do moät con ngöïa giaø coøi coïc chaïy nöôùc kieäu chôû rau caûi töø thoân ra chôï, gôïi nhôù chuùt gì laõng ñaõng coøn vöông vaán trong quaù khöù . Boãng thaáy nhö mình  giaø ñi vì ñaõ soáng quaù nhieuà vôùi nhöõng hoøai nieäm. Soi göông , giaät mình nhìn toùc baïc , môùi bieát ngöôøi xöa ví thôøi gian nhö “boùng caâu qua cöûa “laø khoâng sai. Chôït nhôù töø laâu ñi ngoøai ñöôøng khoâng coøn gaëp boùng daùng moät con ngöïa naøo ñi laïi .Coù leõ roài cuõng ñeàn luùc naøo ñoù, con ngöïa cuõng seõ coøn laø kyù öùc nhö bao nhieâu thöù ñoà coå khaùc.Ñeå roài ñeán moät luùc naøo ñoù coù theå ta seõ vónh bieät noù nhö vaên haøo ALMATOÁP ñaõ vónh bieät con ngöïa Gönxrö.
   Chæ tieác raèng ngöïa thaät thì hieám nhöng “ngöïa ngöôøi “thì ngaøy moät ñoâng theâm .Beân caïnh ñoù “ ngöôøi ngöïa” caøng phaùt trieån ñeán deå sôï theo ñaø taêng daân soá( nhöng giaûm caùi goïi laø quoác hoàn quoác tuùy)…Chôït caûm thöông taám loøng cuï Nguyeãn Coâng Hoan voâ hanï .
    Nhöõng hoøai nieäm laøm toâi nhôù ñeán moät truyeän coå tích keå veà chuyeän moät con ngöïa  saép cheát  ñaõ caûm hoùa ñöôïc 18 teân cöôùp ñeå hoï trôû thaønh thaäp baùt La Haùn maøhình töôïng coøn löu laïi trong nhieàu chuøa chieàn . Chuyeän Taùi oâng thaát maõ lyù giaûi söï maát coøn treân ñôøi ñeàu laø phuø du . Hay uy tín con ngöôøi ñöôïc “coät” baèng caâu “nhaát ngoân kyù xuaát , töù maõ nan truy”….
Teát nhaát ai cuõng muoán nghe nhöõng lôøi toát ñeïp . Nhöng ôû ñôøi khoâng coù xaáu thì laøm sao coù toát , thaønh thöû ñaõ noùi thì noùi cho heát , ñeå khuyeân nhöõng ai troùt laàm lôõ maø bieát hoái caûi thì haõy giöõ mình , chôù ñöøng laøm thöù “Ngöïa quen ñöôøng cuõ” maø neáu phaïm toäi naëng luaät hình ngaøy xöa coù theå gheùp vaøo toäi “ töù maõ phaân thaây”. Soáng trong caûnh yeân bình thænh thoûang cuõng neân nhôù ñeán nhöõng chieán só  “ Da ngöïa boïc thaây”ñaõ coù coâng giöõ gìn ñaát nöôùc .
    Ca dao tuïc ngöõ,thaønh ngöõ dính daùng ñeán ngöïa nhieàu voâ keå keû heøn naøy thaät khoâng laøm sao nhôù heát coøn neáu ñem thöù vaên chöông chôï buùa voâ ñaây e khoâng ñöôïc thanh bay, ví nhö caâu ngöôøi ta chưûi nhau laø " ñó Ngöïa” nghe  rieát cuõng thaønh quen. Nhöng coù laàn tình côø thaáy ñöôïc caùi "dương cụ" duøng ñeå truyeàn gioáng cuûa con ngöïa ñöïc cuøng vôùi caùch “haønh söï” thoâ baïo trong luùc toû tình môùi bieát caâu chửi ruûa kia thaät ñoäc ñòa.(ÔÙn cheø ñaäu- Chaû traùch quyù oâng khoùai uoáng maõ pín töõu -dó hình boå hình maø laïi).

Taïm döøng ôû ñaây xin chuùc taát caû ñoäc giaû naêm môùi laøm vieäc gì cuõng” Maõ Ñaùo Thaønh Coâng”


2001

Khi đèn trời "ba chớp ba nháng"...

ĐƠN TỐ CÁO

(V/v Cán bộ lợi dụng chức quyền nhận tiền bồi thường 3.000m2

bằng 75.000.000đ, tại cụm dân cư trung tâm thương mại xã An Phước,

,

huyện Tân Hồng, tỉnh Đồng Tháp).

***

Kính gửi: - UBND huyện Tân Hồng.

Tôi tên: Nguyễn Phước Được, sinh năm: 1945.

HKTT: Ấp K11, xã Phú Hiệp, huyện Tam Nông, tỉnh Đồng Tháp.

Tôi tố cáo hai cán bộ có tên sau đây có hành vi tham nhũng trục lợi cá

nhân, gây thiệt thòi quyền lợi cho người bị hại 3.000m2

1. Ông Dương Hùng Cường, nguyên chủ tịch UBND xã An Phước. Nay là

phó phòng tài nguyên và môi trường huyện Tân Hồng.

2. Ông Nguyễn Văn Hùng Cường, nguyên thơ ký UBND xã An Phước.

Nay là phó chủ tịch UBMTTQ xã An Phước, huyện Tân Hồng.

Cả hai cán bộ trên cấu kết, luồng lách, gian lận nhận tiền đến bù cụm

dân cư trung tâm thương mại xã An Phước tổng số tiền là 75.000.000đ, bằng

3.000m2

đáng.

Lý do: Hộ Nguyễn Văn Hùng Cường, quê từ xã Long Thuận, huyện Hồng

Ngự, tỉnh Đồng Tháp đến tạm trú ở ấp An Thọ, xã An Phước. Được sự bao che

và giúp đỡ của ông Dương Hùng Cường cấu tạo vào làm cán bộ văn phòng xã

An Phước, từ đó Dương Hùng Cường gắn tên Nguyễn Văn Hùng Cường nhận

tiền đền bù 3.000m2

Dương Hùng Cường gắn tên Nguyễn Văn Hùng Cường trong bảng tổng hợp chi

phí đền bù giải tỏa mặt bằng cụm dân cư trung tâm thương mại xã An Phước,

với diện tích 3.000m2

75.000.000đ để trục lợi cá nhân (Xem bảng tổng hợp).

Trên thực tế Nguyễn Văn Hùng Cường không có cục đất giục chim,

Cường nhận khống số tiền 75.000.000đ là vô lý và gian lận?

Hành vi gian lận của Cường nhận số tiền khống trên có hai hộ ở ấp An

Thọ, xã An Phước làm chứng cụ thể, và đông đảo nhân dân quần chúng địa

phương xã An Phước vô cùng bất bình.

1. Ông Nguyễn Văn Rớt ở ấp An Thọ, xã An Phước.

 bằng 75.000.000đ.

 của hộ ông Nguyễn Phước Được khiếu nại không được giải quyết thỏa

 với giá 25.000đ/m2

, tổng cộng bằng tiền là 75.000.000đ.

 bằng khung giá 25.000đ/m2

, tổng số tiền đền bù bằng

2. Ông Nguyễn Văn Gừng ở ấp An Thọ, xã An Phước

Xuất phát từ tình hình gian lận trên, UBND xã An Phước do ông Dương

Hùng Cường lãnh đạo UBND xã luồng lách, cùng một số cán bộ xã tịch thu mặt

bằng có diện tích 5.225m2

thường thiệt hại cho tôi được thỏa đáng, kéo dài trên 10 năm chưa giải quyết dứt

điểm, gia đình tôi vô cùng bức xúc quyền lợi tôi khai ở đất và sinh sống tại xã

An Phước từ năm 1980 mà bị chính quyền địa phương trù dập, và tước đoạt mọi

quyền lợi của tôi vô cùng oan ức. Thay vì, diện tích 3.000m2

Văn Hùng Cường nhận khống số tiền trên vô lý và nghịch lý và trái pháp luật.

chức năng vẫn không đưa nội vụ ra ánh sáng làm rõ và xử lý nghiêm theo tinh

thần nghị quyết trung ương 4 hiện nay, là bày trừ tham nhũng.

theo tinh thần nghị quyết trung ương 4 để làm công bằng xã hội và trả lại quyền

lợi của tôi sau bao năm dài bị thiệt hại quyền lợi bị mất mát.

 và tháo dỡ một khung nhà của tôi mới cất, không bồi

 của tôi mà Nguyễn

Tôi tố cáo hành vi tham nhũng này từ ngày 26/9/2012 đến nay mà cơ quan

Tôi rất mong UBND huyện đưa nội vụ ra ánh sáng, nghiêm túc thực hiện

Lòng thành thật mang ơn quý cấp.

Phú Hiệp, ngày 20 tháng 9  năm 2013

                             Người tố cáo

Đính kèm:

- Bảng tổng hợp chi phí đền bù,

giải tỏa mặt bằng cụm dân cư trung

tâm thương mại xã An Phước


                               Nguyễn Phước Được

Sau hàng chục năm trời đội đơn tố cáo, cuối cùng thì ông Được cũng nhận được quyết định của UBND huyện Tân Hồng. Một quyết định...không dính dáng gì với lá đơn (Thay mặt lãnh tiền).
Buộc lòng ông phải nhờ nhiều người xác nhận là mình chính là chủ đất để...đâm đơn thưa tiếp.









 Hàng lô người lân cận xác nhận cho ông Được.










Lừa đảo và tước đoạt

Ngoài những trò lừa đảo tinh vi đánh vào tính hám lợi của nạn nhân còn có loại lừa đảo “morat” hết sức thô thiển đánh vào sự xuề xòa đến mức ngờ nghệch bởi vì tin cậy vào tình nghĩa bạn bè.
Mấy hôm trước, trên đường hành nghề phục hồi ảnh cũ “dạo” ở Tân Hồng , tình cờ gặp đồng hương ở khu 2 cũng vừa đi làm thuê ở đâu đó về cùng nhau uống trà đàm...khổ. Ông ấy sinh năm 45 nghĩa là huốt tuổi hưu, 9 năm trời đi khiếu kiện vì cái chuyện lãng xẹt vậy mà nó “rút” ông thành còm cỏi như thế này đây !
Chín năm trước đất của ông được qui hoạch thành khu xây cất ủy ban xã, mỗi mét vuông được đền bù là 8000đ . khi bạn của ông (vốn là cán bộ địa chính)  đưa giấy thỏa thuận đền bù cho ông ký nhận, ông liền ký vào vì tin vào cái “nghề nghiệp địa chính” và cái tình  nghĩa bạn bè, giúp nhau không hết chẳng lẽ nó “đâm” mình ?
Vậy mà nó đâm thiệt !
Chỉ đến khi nhận tiền đền bù, ông mới té ngửa, thay vì mỗi mét vuông là tám ngàn như thỏa thuận, ông chỉ nhận được 800 ( có nghĩa là chỉ được 10%),vậy là đất hương hỏa hơn 3000m2 và phần đất thổ cư của ông coi như tiêu tùng. Khi thằng “bạn” đưa ra giấy trắng mực đen thì rỏ ràng là 800 (không phải 8000), vậy là "ngọng". Ai cũng được 8000, còn mình chỉ có 800. Tức khí ông đi lùng sục mọi thứ giấy tờ thì bỗng lòi ra một thằng cha căng chú kiết nào đó đã đứng tên “nhận dùm” nốt phần tiền còn lại  (Lúc đó là 75 triệu đồng -vàng lúc đó hình như là 5 triệu đồng 1 lượng) 
Tên của ông cũng biến mất trong sổ bộ
Vậy là đi khiếu nại từ ấy cho tới nay và sau đó thì…mọi chuyện còn ở phía trước.
Người ta hứa sẽ giải quyết như người ta đã từng hứa với ông.
 Người đi khiếu kiện chín năm trời: Nguyễn phước Được
ĐT: 01667223685
                                                                          
                                                                                   

Hoa hậu bán dâm có phải là chuyện lạ ?




Không lạ !
Xin quí vị bớt nóng vì có vẻ như đây là một sự xúc phạm nhưng dường như hiện tượng tưởng như “động trời “ ấy lại xảy ra rất thường trong thế giới tự nhiên.
Chúng ta –những động vật sống theo bầy đàn (cho dù là bầy đàn cấp cao) vẫn không thoát được quy luật tiến hóa có chọn lọc.
Con đực  đầu đàn chiếm hữu hầu hết những con cái trong bầy của chúng. Điều này thường thấy ở  nhiều loài động  cấp cao như “khỉ sư tử.dê,cừu…
Thời phong kiến “con đực” đầu đàn của loài người cũng xây tam cung lục viện để dành  chứa những hoa khôi,hoa hậu để …dùng từ từ. Các nàng cũng không vừa, dùng đủ mọi cách để gây sự chú ý nhằm được gần gủi với vua để có cơ hội “đổi đời”. Còn nếu trao vào tay họ quyền lực thì…Lữ hậu,Võ Tắc Thiên,Từ Hi…là minh chứng.
Đó là chuyện thời xưa, còn ngày nay có khác hơn một chút vì  thời nay không cho xây cung A Phòng nếu không…
Còn nhà chứa thì luật pháp nước ta không cho phép, thành thử…
Các em đành phải dùng vốn tự có để tiến thân “bất hợp pháp” –Dù việc làm này chẳng làm ai rụng một cọng lông,càng không ảnh hưởng chút gì đến hòa bình thế giới - và cho dù cách này có hơi chậm so với cách làm vợ lẽ “thuê bao” chỉ với của một con đực mạnh.
Hoa không thơm thì ong bướm không đến. Gái không đẹp thì làm sao thu hút đại gia ? Hoa nào mà chẳng muốn thu hút bướm ong ? Gái nào mà chẳng ít nhất một lần trong đời đến…thẩm mỹ viện ? Đẹp để làm gì nếu không nói là “chưng hàng” ? Tìm đến những người thành
 đạt luôn là chuyện  muôn đời của  phận cát đằng.
Có câu:
 Hồng diện đa dâm thủy
Đa mi tất đa mao
Trường túc bất tri lao
Tiểu yêu âm hộ đại.

                                                                   
Những người đẹp”trường túc” thời nay có lẽ rất hãnh diện khi lúc nào cũng nghe những phương tiện thông tin ca ngợi những cặp chân dài, xem như đó chính là những con  “gà chọi” thật sự (trường túc bất tri lao, chơi như…tập thể thao). Sự dâm đãng được tôn vinh như  anh hùng thành thử những cách thức “nhá hàng” mời gọi cũng có vô vàn kiểu cách.
Hiếm hoi lắm mới có được một bà Triệu với hành động và  câu nói nổi tiếng : Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá kìnhbiển Đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ, chứ không chịu khom lưng làm tì thiếp cho người!
Đại gia rất dễ trở thành “đại dâm” nếu không có sự ràng buộc đạo đức và những quan hệ xã hội, gia đình…Người xưa đã dạy: Bần tiện bất năng di, phú quí bất năng dâm…chính vì biết trước con đường sẽ đến của sự nghèo hèn và phú quí…
Trâu cột và trâu ăn vẫn là câu chuyện của muôn đời.
Làm sao biết được đóa hoa nào còn thanh khiết thánh thiện trong vườn hoa muôn sắc ? Ở cái xã hội mà nhìn đâu ta cũng thấy nói một đường làm một nẽo thì chuẩn mực đạo đức luôn là một thứ dối trá. Dối trá mà cứ vẫn phải nghe hàng ngày thì thật cực lòng.
Ngẫm cho cùng thì bán trôn nuôi miệng vẫn còn đở hơn bán miệng nuôi trôn.
Tôi rất muốn học tập một tấm gương nào đó về sự chuẩn mực trong xã hội hiện tại, nhưng khó hơn nằm mơ…

Sao phải học tập theo gương Bác Hồ mà không học tập theo đạo đức và lối sống của cán bộ đương thời ?
Hoa hậu bán dâm chỉ là phần nổi, phần chìm là AI ĐÃ MUA ?


 http://www.youtube.com/watch?v=cCBujUUQpOA


http://tusach.mobi/1.truyen-ngan/2374.ga-rung-duong-huy-hoang.htm


Thằng chó đẻ





                                         

     

                                                             
            Những chuyện phiền phức do nó gây ra nhiều không kể hết. Mười lăm tuổi nó đã bỏ học theo bạn bè đi bụi cả tuần mới về. Bà bắt đánh đòn nó nhiều lần nhưng nó vẫn chứng nào tật nấy.
            Những chai rượu Tây với đủ loại nhãn hiệu chưng trong tủ buýp-phê để làm cảnh mà lúc sinh thời ba nó rất quí, vậy mà không biết tự bao giờ, các chai rượu ấy chỉ đựng toàn là nước trà, còn rượu thì nó đã trút ra hết đem đi uống với lũ ôn dịch từ đời nảo đời nao. Gần  hai chục chai rượu kiểng gom lại thành môt bữa nhậu của mấy thằng ranh con hỷ mũi chưa sạch, hỏi không tức làm sao được?
            Làm chủ cửa hàng giày dép lớn nhất nhì thị xã, có biết bao  việc cần nó làm giúp, vậy mà nó chưa bao giờ thèm mó tay vào. Bà thử giao cho nó vài công việc nhưng nó chỉ vừa làm vừa chơi, không chút nhiệt tình. Cuối cùng thì nó nghe theo lời bạn bè đi làm nhân viên tiếp tân cho một nhà hàng-khách sạn. Hỏi thì nó nói “Làm ở đó vui hơn, có bạn có bè, không như ở nhà trông coi giày dép, tối ngày mắt cứ nhìn xuống chân người khác”.
           Bà cũng chỉ mong nó chịu làm việc ổn định để khỏi phải giật thót mình mỗi khi có người đến báo hung tin những chuyện mà nó gây ra.
           Hai mươi bảy tuổi, nó vẫn không chịu lấy vợ dù anh chị nó đã giới thiệu nhiều nơi môn đăng hộ đối, để rồi… đùng một cái, nó dắt về nhà một cô gái, giới thiệu với bà rằng chúng nó đã chung sống với nhau. Con bé trông cũng được người nhưng… Trời ơi, hỏi ra  mới biết con nhỏ đã từng làm tiếp viên quán bia ôm và không chừng là… gái điếm vì ả từng ở trại cải tạo ra.
Trong thời gian con nhỏ đi cải tạo, thằng con bà là người duy nhất thường xuyên thăm nuôi.
           Chuyện động trời như vậy dĩ  nhiên bà kịch liệt phản đối. Vậy là nó ở luôn đâu đó cả tuần không thèm về nhà.
           Cuộc họp  gia đình được triệu tập.
            Khi thằng quí tử được gọi về thì cả nhà đã có mặt đông đủ.
             Mọi người nhìn nó với thái độ lạnh nhạt. Không khí thật nặng nề.
             Cuối cùng chị hai nó -vốn là giáo viên cấp III- cũng mở lời rằng gia đình không thể chấp nhận cho nó lấy một người vợ có cái lý lịch không được sạch sẽ như vậy.
             Nó nghếch mặt  hỏi : “Thế nào là sạch sẽ ?”
 Vậy là nổ ra tranh cãi.
Một mình nó đối chọi với tất cả.
 Nó nó rằng quá khứ của người yêu nó là do hoàn cảnh. Rằng chúng nó đã quen nhau năm sáu năm, ngày mà Hạnh -Tên cô gái- còn là cô bé giúp việc trong nhà một người bạn để kiếm tiền gửi về quê nuôi mẹ già ở một xã vùng sâu.
            Chỉ đến khi mẹ cô ta bị bệnh suy thận cấp, phải chuyển lên Sài Gòn, cô ấy mới xin nghỉ việc lên trên ấy bán bia ôm để có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ. những ngày này nó cũng vào bệnh viện thăm  vài lần. Hạnh bị bắt trong một đợt truy quét và mẹ cô ta đã phải chết nửa tháng sau đó, do không có tiền mua thuốc và chạy thận lọc máu.
            Chính nó đã tìm đủ cách chứng minh cho Hạnh và bảo lãnh cô ấy ra, rồi giới thiệu vào làm nhân viên phục vụ nhà hàng chung với nó. kết quả là chúng  đã yêu nhau.
             Không khí như trầm lại, mọi người có vẻ đắn đo nghĩ ngợi…
Có một nghề cũ rích cả ngàn năm, thời nào cũng có. Thời nào cũng muốn dẹp bỏ mà chưa ai làm được bởi cái luật cung cầu : Mại dâm.
Nhiều người lên án và cũng có  người cảm thông cho những cánh hoa chìm nổi. Bà Sáu cũng đã từng rơi nước mắt trước thân phận nàng Kiều của cụ Tiên Điền… Nhưng Kiều phải ở đâu xa xa kìa, còn đằng này nó lại rước “Kiều” đem về ở ngay trong nhà thì hỏi làm sao bà có thể chịu đựng được? Danh giá gia đình sẽ bị một tay thằng con này vùi dập. Ôi, một dòng dõi nho gia…
 Không! Không thể như vây được.
Bà Sáu dn mnh chiếc ly xung bàn nghe “cộp” một tiếng khiến nước văng tung tóe, nói rành mạch từng lời:
       -Không - thể - được!
Hít vào một hơi bà nói tiếp:
        -Mày phải dứt khoát với nó, bằng không thì cứ dắt nhau đi đâu thật xa đừng cho tao thấy mặt. Coi như tao không có đứa con như mày. Tao không muốn gia đình này chịu nhục nhã với thiên hạ.
     Nói xong bà thở hắt ra.
Nó buồn rầu đưa mắt cầu cứu sang các anh chị, nhưng tất cả đều lảng đi nơi khác. Nó biết là đã hết hy vọng.
         Ngồi gục đầu một lúc, từ từ móc trong túi áo tờ giấy, nó vuốt lại cho phẳng phiu rồi đặt lên bàn – ngay trước mặt má nó- Rồi đứng dậy thẫn thờ bước xuống thang lầu .Mọi người giương mắt nhìn bản phô tô tờ giấy đăng ký kết hôn đã được chứng nhận trước đó mấy ngày đang dần dần thắm nước ướt sũng trên mặt bàn.Thì ra nó đã chọn sẵn cho mình một con đường.
         Đôi mắt bà Sáu mở trừng trừng nhìn theo dáng thằng con vừa khuất. Từ đôi mắt ấy rịn ra  giọt nước, môi bà run run rồi bỗng bật lên tiếng gào kéo dài đến khản cổ:
   -Thằng   ch…óóó…  đẻ!
   Lần đầu tiên người ta nghe bà chửi.
                                   
Bà Sáu thò tay bóc củ sâm đất từ chiếc hộp giấy đưa lên ngắm nghía. Củ sâm đã bị mốc meo theo thời gian. Bốn năm rồi còn gì !  Bà không thèm lau chùi để khi nó về sẽ biết rằng bà không hề đụng tới. Không phải vì những củ sâm của nó kém giá trị hơn sâm Triều Tiên của thằng rể thứ tư cho bà, mà vì bà muốn giữ y như vậy  để mọi người biết rằng bà không tha thứ cho nó. Đã không tha thứ , thì quà của nó dĩ nhiên bà không sử dụng.
Những củ sâm đất rẻ tiền ấy được một người quen mang về cho bà bốn năm trước. Người ấy nói rằng tình cờ gặp vợ chồng nó ở Tây Nguyên. Nó gửi về để bà trị bệnh nhức mỏi. Bà cũng muốn hỏi thăm  vợ chồng nó trong hai năm ấy đã làm được những gì  nhưng rồi lại thôi. Trước mặt đứa con gái thứ năm bà không muốn tỏ ra mình quan tâm tới thằng con bất hiếu.
Hừ! Nói đi là đi. Mày lớn gan như vậy thì tao cũng coi như mày đã chết. Nó đã chấp nhận ra đi với hai bàn tay trắng để xây dựng “địa ngục”với con nhỏ đó, bỏ luôn quyền thừa tự và quan trọng hơn- bỏ luôn bà ! Trong lòng nó đã không còn người mẹ này thì gửi mấy thứ đó chỉ làm bà thêm tức mà thôi. Bà nói với người đưa sâm:
-Nhờ ông nói lại với nó giùm, tôi không cần đến sự quan tâm của nó.Tôi đã coi như không có nó trên đời này từ lâu rồi.
Bà quẳng bọc sâm lên đầu tủ, cả năm trời không ngó ngàng tới.
Đã bốn năm rồi . Những củ sâm đã mốc meo theo thời gian. Cũng có nghĩa là vợ chồng nó đã rời bỏ xứ sở sáu năm mà không một lần quay lại. Có lẽ người mang đến cho bà những củ sâm ngày ấy đã cho nó biết thái độ lạnh nhạt của bà, nên từ ấy đến nay nó không còn gởi về cho bà chút quà cáp nào nữa hết, kể cả lời thăm hỏi.
Hôm nọ có người cho bà biết đã từng gặp vợ chồng nó ở Campuchia, thuê nhà mở quán cà phê coi bộ cũng khấm khá. Vợ chồng nó đã có với nhau một đứa con trai.Trước đó mấy năm hai đứa sống rất khổ, chồng làm cửu vạn, vợ mang bụng bầu đội bánh cam đi bán ở biên giới Tây Ninh – Campuchia. Bà nghe mà lòng thấy xót xa lẫn chút hả hê. Cho nó biết cãi lời bà thì nó sẽ khổ như vậy đó! Cá không ăn muối cá ươn mà…
Con nhỏ coi vậy mà cũng giỏi ha ! Đội bánh cam bán ? Có bầu bì mà không biết giữ gìn rủi có bề gì thì sao?
Bà Sáu nhớ lại hình ảnh của Hạnh lúc thằng út Chiến dắt về nhà. Trông thấy vẻ sợ sệt của nó mà  tội nghiệp….Nghĩ cho cùng nó cũng đâu có dễ ghét? Chỉ tại cái nghề… (mà cũng chỉ vì mẹ nó bệnh thôi mà !...Nếu mình bị bệnh như vậy không biết trong đàn con có đứa nào dám hy sinh…!? ).
Những đứa con của bà, ngoài thằng út Chiến ra, đứa nào cũng biết vâng lời, đứa nào cũng do bà dựng vợ gả chồng, bảo ưng là ưng, không một ai dám cãi , chỉ có nó…Có lần bà với nó xem phim “Những người khốn khổ”  trên tivi. Bộ phim dựa  theo tiểu thuyết cùng tên của  văn hào Victor Hugo, bà hỏi nó thích nhân vật nào trong phim nhất? Nó nói thích … thanh tra Jave. Thích ai không thích, lại thích cái thằng cha mặt sắt cuồng tín đó? Nó nói dù Jave bị nhiều người ghét nhưng đó không phải là người xấu, thậm chí trong mắt nó Jave chính là người tốt. Đời này khó gặp.
Bây giờ nhớ lại, nếu lúc đó bà hỏi nó còn thích ai nữa không? Chắc nó sẽ trả lời : PhăngTin.
                                    
Bà Sáu bệnh liệt giường đã năm ngày nay, chắc là không qua khỏi. Bà không thèm ăn uống gì cả, lại không chịu đi bệnh viện. Bác sĩ phải đến tận nhà vô nước biển cho bà. Tiệm giày đóng cửa. Những đứa con thay phiên nhau túc trực quanh giường.
Lúc gần đây bà có vẻ buồn và thường ngồi hàng giờ suy tư nghĩ ngợi. Có lẽ bà buồn từ cái hôm làm lễ mừng thọ thất tuần cho bà xong thì đám con của bà đề nghị bán nhà. Chúng muốn bán bởi chúng cũng giống như bà : xem như thằng Chiến đã chết.
- Ngôi nhà trị giá hàng tỉ , nếu chia ra mỗi đứa cũng được vài trăm triệu, vì thế không đứa nào muốn giữ lại dù đó là nơi chúng sinh ra và lớn lên. Đã năm ngày nay bà nằm thiêm thiếp. Thỉnh thoảng hơi hé đôi mắt mệt mỏi nhìn lên trần nhà rồi lại thở dài và thiếp đi. Không biết ai cho hay mà vợ chồng con cái thằng út Chiến cũng lục tục kéo về. Về đến nhà rồi, lại không dám lên lầu vì anh chị  ngăn cản sợ bà gặp  sẽ bị “sốc”mà “đi” luôn. Nó đành ngồi dưới nhà ngó lên mà lòng thắt thỏm không yên.
   Bà tỉnh lại và hỏi:
-       Nó về chưa
      Chị giúp việc nhanh nhảu:
-       Dạ thưa bà về rồi!
   -   Gọi lên đây !
Đám anh chị nó nín thở nhìn vợ nó bồng đứa con líu ríu theo sau lưng chồng, mặt cúi gầm.
Nó để vợ  đứng đó, một mình tiến lại gần ngồi xuống chiếc ghế đặt cạnh giường, hai tay nắm lấy tay bà khẻ gọi: Má ơi !
Bà hé mắt  nhìn hồi lâu rồi…từ từ ngồi dậy. Nó hốt hoảng đưa tay đở lấy lưng bà sợ hãi.
Đưa mắt nhìn sang vợ nó và đứa cháu nội bà khẻ gật gù rồi quay sang nó, mếu máo bật lên câu chửi:
Thằng chó đẻ…sao hai đứa bây không đi luôn đi !
Rồi ôm chầm lấy nó khóc nấc lên như đứa trẻ thơ.
Thì ra bà chưa hề bị bệnh.

                                                                                                          tạp chí Văn 2005
                          http://www.mvatoi.com/truyen/truyenngan_noidung.asp?ID=1727           

Tiếng sét

                                             
 truyện ngắn
Dương huy Hoàng


Khoâng phaûi laø tieáng töø treân trôøi nghe ñinh tai, cuõng khoâng phaûi laø bieåu töôïng cuûa ngaønh Böu chính vieãn thoâng. Noù dieãn ra thaàm laëng khoâng ai bieát, nhöng cuõng ñoät ngoät nhö teân goïi. Ngöôøi bò ñaùnh khoâng ñeán noåi cheát nhöng cuõng “ töng töûng “ , nheï thì choác laùt coøn naëng thì…… tuyø theo theå traïng. Baïn coù bao giôø nghe noùi ñeán tieáng seùt aùi tình laàn naøo chöa ? Noù ñoù ! Coù nghóa laø hai ngöôøi chöa heà quen bieát laàn ñaàu tieân gaëp nhau theá laø chung quanh ñaát trôøi hoa laù boãng töôi ñeïp hôn, cuoäc soáng ñaùng yeâu hôn vaø cho duø theá giôùi naøy saép taän theá ñeán nôi ñoái vôùi hoï cuõng chæ laø chuyeän nhoû. Ñieàu quan troïng hoï muoán bieát laø “nöõa kia” ñaõ thuoäc veà “nöõa” naøo chöa. Neáu laø chaøng trai thì seõ mô öôùc ngöôøi aáy laø chieác “xöông söôøn “ cuûa mình baáy laâu thaát laïc, coøn neáu laø nöõ hoï muoán bieát traùi caám ñang chaïy leân chaïy xuoáng ôû coå chaøng trai kia coù phaûi laø cuûa naøng ñöa cho chaøng…… hoài ñoù hay khoâng. Toùm laïi laø hoï thaáy cuoäc ñôøi hoï “ döôøng nhö “ ñaõ thuoäc veà nhau, neáu khoâng ñöôïc gaëp laïi nhau hoï thaáy vaät vôø nhö con nghieän leân côn, hoäi chöùng ñoù ngaøy xöa ngöôøi ta goïi laø töông tö. Ñoù laø toâi nghe baïn beø “kinh nhgieäm “ keå laïi, rieâng toâi thì chöa bao giôø ñöôïc haân haïnh ñaém mình trong thuù ñau thöông ñaày thi vò aáy.
ÔÛ thôøi buoåi môû cöûa, tieáng seùt aùi tình döôøng nhö cuõng bò bieán daïng,   “ cöûa soå taâm hoàn” cuûa caùc coâ thöôøng chieáu vaøo Mobile phone hoaëc Dream II cuûa “ ñoái taùc “ ñeå maø long lanh e leä. Thaàn aùi tình ngaøy nay cuõng xaøi “ vuõ khí taàm xa “ baén nhöõng muõi teân tình aùi xuyeân töø traùi tim non tô Vieät Nam ñeán nhöõng traùi tim : gaàn ñaát xa trôøi “ ôû taän Ñaøi Loan. Nhöõng sôïi daây xích thaèng  cuûa Nguyeät Laõo troùi chaët ñôøi nhöõng nuï hoa haøm tieáu loâi ñi maõi taän xa xoâi naøo, coù khi laø maõi maõi….Naêm khi möôøi hoïa cha meï coøn nghe ñöôïc tieáng noùi con mình nhö voïng veà töø coûi naøo xa vaéng nhôø chieác ñieän thoaïi nhöng khoâng phaûi ai cuõng may maén nhö vaäy.
Thôøi ñaïi thoâng tin phaùt sinh nhöõng cuoäc tình hieän ñaïi maø thuôû “laù thaém se duyeân” khoù maø töôûng töôïng. Khoâng keå nhöõng cuoäc tình “lieàu maïng” nhö Chöû Ñoàng Töû vôùi Tieân Dung bôûi hoï quaù gaàn guõi. Chuyeän tình ngaøy nay dieãn ra treân Internet, treân ñieän thoaïi hoaëc “beøo” laém thì cuõng thö ñi tin laïi baét nguoàn töø muïc tìm baïn boán phöông treân caùc baùo. Hoï gôûi thöông nhôù cho nhau, gôûi nhöõng chieác hoân ngoït ngaøo ñaém ñuoái qua maïng hoaëc thö, hoaëc hoân nhau “troùc troùc “ treân ñieän thoaïi duø…. Chöa heà bieát maët nhau laàn naøo. Hoï hình dung nhau trong moäng töôûng, trong giaác nguõ, trong luùc taém…… ñeå maø thöông maø nhôù. Coù khi hoï yeâu nhau qua……nöõa voøng traùi ñaát töø ngaøy naøy sang thaùng noï vaø cuõng coù khi hoï ñeàu ñang…… coù choàng hoaëc coù vôï ôû nhaø. Theá môùi bieát Thôøi ñaïi thoâng tin moïi thöù ñeàu laï.
OÂi ! neáu ngaøy aáy ñöôïc nhö baây giôø thì caâu chuyeän toâi saép keå ra ñaây seõ khoâng laøm caùc baïn thöông caûm.
Ngaøy aáy caùch ñaây ñaõ möôøi maáy naêm, luùc toâi vöøa ñöôïc 27 tuoåi. Ngaàn aáy tuoåi ñaàu maø chöa coù maõnh tình naøo ñeå thoån thöùc nhö thieân haï. Cho duø khoâng ñöôïc ñeïp trai nhöng toâi troâng cuõng khoâng ñeán noåi naøo, thaäm chí baïn beø coù ñöùa coøn khen toâi noùi chuyeän coù duyeân. Theá nhöng baïn gaùi, baïn trai laàn löôït coù ngöôøi yeâu roài laáy vôï, laáy choàng sinh con, toâi vaãn chöa coù ñöôïc moät buoåi hoø heïn rieâng tö vôùi baát kyø ngöôøi con gaùi naøo. Maø naøo toâi coù öôùc muoán cao xa gì laém ñaâu, moät coâ gaùi bình thöôøng nhö haøng traêm, haøng ngaøn coâ gaùi treân ñôøi naøy. Nghóa laø cuõng bieát dòu daøng nuõng nòu , doãi hôøn, coù göông maët deã nhìn vaø coù……… Ñaày ñuû nhöõng gì maø moät phuï nöõ caàn phaûi coù ( Caùi khoaûn naøy xui ruûi cuõng coù theå “laàm “ nhö chôi. Thôøi buoåi nhieåu nhöông coù khi thaáy vaäy maø ñöøng töôûng bôõ, con trai “ HIFI ” nhieàu voâ soá ). “ Tình yeâu khoâng töï tìm ñeán thì ta phaûi ñi tìm noù”, moät ngöôøi quen baûo toâi nhö vaäy. Theá laø nhöõng chuyeán rong chôi, nhöõng cuoäc thaêm thuù ngöôøi thaân ôû phöông xa, thaäm chí nhöõng chuyeán ñi buïi……ñöôïc tieán haønh raùo rieát, nhöng döôøng nhö thaàn aùi tình khoâng ngoù ngaøng gì ñeán toâi. Caû moät thôøi gian daøi coá gaéng toâi vaãn cöù soáng “mình eân “. Coù nhöõng chuyeán ñi coøn suyùt maát maïng nöõa chöù, nghó laïi thaät laø daïi doät.
Daïo aáy, vaøo thaùng tö aâm lòch, An Giang queâ toâi muøa naøy vui laém. Moïi ngöôøi ruû nhau ñi Chaâu Ñoác döï leã hoäi vía Baø Chuùa Xöù ôû nuùi Sam. Vaøo dòp naøy, ngöôøi daân Chaâu Ñoác coù cô hoäi kieám tieàn qua nhöõng dòch vuï ñaùp öùng nhu caàu cuûa ngöôøi du lòch töø xa ñeán döï leã haønh höông. Ngöôøi ta ñi raát ñoâng, döôøng nhö khaép moïi mieàn ñaát nöôùc ñeàu hoäi veà ñaây. Ñöôøng ñi trôû neân chaät choäi vì ñoaøn ngöôøi roàng raén keû leân ngöôøi xuoáng nuùi, vai saùt vai, ngöïc saùt löng….. Toâi cuõng ôû trong doøng ngöôøi ñoù leân nuùi ñeå …….caàu duyeân. Maáy ngöôøi baïn ñi chung ñaõ bò laïc maát töø khi môùi leân tôùi ñaây. Ñi hôn nöõa ngaøy toâi ñaõ thaám meät, chaúng thaáy gì vui caû, chæ coù ngöôøi laø ngöôøi. Ai cuõng coù ñoâi coù caëp, töï nhieân thaáy mình “ soâloâ” khoâng gioáng ai. Caû moät röøng ngöôøi nhö vaäy maø laï thay tìm hoaøi chaúng gaëp ai quen. Coá gaéng taùch ra khoûi doøng ngöôøi chen chuùc, toâi laàn moø tìm veà beán taøu xem coù chieác naøo chuaån bò veà Chôï Môùi ( queâ toâi ) ñeå nhaûy leân veà cho raõnh. Doïc theo bôø soâng haøng caây soá laø ghe taøu ñaäu san saùt chôø khaùch quay veà. Ñi ghe taøu coù phaàn tieän lôïi bôûi meät coù theå tìm choå naèm nghó ngôi. Khoâng coù chieác naøo veà Chôï Môùi, toâi ñaønh nhaûy ñaïi leân moät chieác taéc raùng ñang saép söõa rôøi beán ñeå veà huyeän Thanh Bình tænh Ñoàng Thaùp. Thanh Bình chæ caùch Chôï Môùi moät ñoø ngang baêng qua soâng Tieàn. Trôøi thaùng tö chôït naéng chôït möa. Chieác taéc raùng chaïy xuoâi doøng soâng Haäu. Loøng soâng roäng meânh mang. Xa xa boùng nuùi Sam in ñaäm treân neàn trôøi trong vaét. Loøng taøu chaät choäi, ñaøn baø treû em naèm vaät döïa döôùi saøn, khoâng coøn choå troáng khaû dó coù theå ngaõ löng. Chieác taéc raùng thuoäc loaïi lôùn chaïy raát nhanh maø khoâng khí trong loøng taøu vaãn ngoät ngaït. Toâi nhaûy leân mui ngoài, tuy naéng chang chang nhöng ñöôïc caùi gioù loàng loäng. Caûnh vaät hai beân bôø nhìn cuõng ñôû buoàn, coù khi nhôø ngoài treân naøy maø phaùt sinh thi höùng khoâng chöøng……Taéc raùng ñaõ chaïy hôn moät giôø roài maø toâi vaãn chöa “ ñeû” ñöôïc moät caâu thô naøo cho ra hoàn. Toâi côûi aùo ñoäi leân ñaàu cho bôùt ñi caùi naéng nhö nung. Cuøng ôû treân mui vôùi toâi coøn coù vaøi ñöùa trai khoaûng ñoä möôøi boán, möôøi laêm tuoåi ñang cöôøi giôûn vôùi nhau vui veû, toâi beøn reà laïi ñoù cho ñôû buoàn. Coù leõ tuïi noù ñang keå chuyeän tieáu laâm bôõi cöôøi döõ quaù. Töôûng gì chöù tieáu laâm laø ngheà ruoät cuûa toâi. Toâi voán tích luõy nhieàu chuyeän tieáu treân ñôøi. Ñaøn oâng con trai heã taäp hôïp chöøng vaøi ba ngöôøi neáu khoâng coù phuï nöõ thì cheùm cheát theá naøo cuõng noùi chuyeän baäy baï. Toâi keå chuùng noù nghe nhöõng chuyeän tieáu coù veõ laønh maïnh nhaát trong kho chuyeän cuûa toâi khieán tuïi noù khoaùi quaù trôøi. Boãng nhieân coù moät ñöùa maëc quaàn taø loõn ôû traàn, mình maåy öôùt nheïp xaø xuoáng ngoài caïnh toâi (döôøng nhö noù môùi taém). Trôøi naøy maø ñöôïc taém thì söôùng thaät. Toâi hoûi noù taém ôû ñaâu ? Noù ñöa tay vuoát ñaàu laøm nöôùc nhieåu cho raùo roài ñöa tay chæ ra tröôùc muõi taéc raùng:- Xuoáng döôùi ñoù taém. Theá laø toâi beøn côûi quaàn aùo gôûi laïi ñoù, chæ maëc ñoäc moät quaàn ñuøi baèng nilon daàu maøu xanh ñoït chuoái, loaïi vaûi naøy maëc tuy nöïc nhöng ñöôïc caùi nheï, gaëp nöôùc cuõng mau khoâ.
Toâi leo xuoáng muõi taéc raùng nhìn quanh . Chaúng coù vaät gì coù theå duøng ñeå muùc nöôùc taém ñöôïc caû. Beân trong moïi ngöôøi vaãn ñang say nguû. Nhìn khaép löôït nhöõng vaät duïng coù theå duøng taém ñöôïc ñeàu khoâng coù, khoâng bieát thaèng nhoû hoài naûy taém baèng gì. Boãng thaáy sôïi daây duøng ñeå coät taéc raùng ñang loøng thoøng tröôùc muõi, toâi naûy ra saùng kieán naém sôïi daây roài nhaûy xuoáng nöôùc cho noù loâi mình, chöøng naøo caûm thaáy ñaõ thì ñu trôû leân.
OÂâi ! kieán thöùc sô ñaúng veà löïc ma saùt ngay ñöùa con nít cuõng bieát, theá maø toâi giaø coøn ngu. Nhìn con nöôùc chaûy xieát theo löôøn taøu , toâi khom löng naém chaët sôïi daây leo töø töø xuoáng beân hoâng roài nhaûy uøm xuoáng. Laäp töùc ngöôøi toâi bò giaät maïnh veà phía tröôùc suyùt nöõa vuoät maát sôïi daây, nöôùc taït vaøo maët muõi saëc vuoát khoâng kòp, chöa hoaøn hoàn ñaõ phaùt hoaûng leân khi chieác quaàn ñuøi cuûa toâi nhö coù ai keùo tuoät maïnh veà phía döôùi, cuõng may toâi phaûn xaï nhanh, kòp thôøi duøng hai baøn chaân “ ngoeùo” laïi neáu khoâng thì……cöù theá toâi noåi pheâu pheâu treân maët nöôùc vôùi caùi moâng traéng pheáu. Cöù moãi laàn coá gaéng keùo leân ñöôïc, buoâng ra noù laïi tuoät xuoáng. Moät tay naém daây, moät tay naém quaàn löôùt soùng caû caây soá maø khoâng ai troâng thaáy ñeå “cöùu” . Ñuoái quaù chòu khoâng noåi, cuoái cuøng löøa theá toâi ñaïp maïnh vaøo hoâng taøu roài buoâng tay ñeå traùnh chaân vòt phía sau trôø tôùi, ñoàng thôøi la lôùn. Tay keùo quaàn, tay coøn laïi vaåy vaåy goïi taøi coâng. Tieáng goïi thaûm thieát cuûa toâi chìm lóm trong tieáng maùy oàn aøo. Chieác taéc raùng tieáp tuïc chaïy neáu khoâng nhôø moät thaèng nhoû trong nhoùm luùc naûy ngoài treân mui phaùt hieän la leân. Caû taøu nhoán nhaùo vì nhöõng tieáng keâu thaát thanh : - Coù ngöôøi teù xuoáng soâng. Moïi ngöôøi ñoå xoâ nhìn ra cöûa soå beân hoâng taøu. Taát caû ñeàu tænh nguû. Chieác taéc raùng quay ñaàu laïi. Treân mui ñaõ coù vaøi thanh nieân côûi traàn trong tö theá ngöôøi cöùu hoä. Cuõng may laø toâi bieát loäi ñuû ñeå khoûi bò chìm. Toâi thôû thoi thoùp sau khi ñöôïc keùo leân. Laïy trôøi ! theá laø thoaùt naïn. Ñöùng chöa ñöôïc laâu boãng coù ai ñoù noùi nhoû vaøo tai toâi, gioïng ñaøn oâng :
Leo leân mui ñi “cha” , cha maëc quaàn gì maø thaáy gheâ.
Toâi nhìn xuoáng thaân mình : Trôøi ñaát ôi ! caùi quaàn nilon daàu thaám nöôcù trong seø, loà loä moàn moät, moät cuoäc trieån laõm sinh hoïc ngoaøi yù muoán. Cheát roài ! Toâi nhaûy leân mui nhanh nhö ñieän duø ñang coøn thoi thoùp. Cha meï sinh ra ñaõ khoâng “ baèng anh, baèng em”, giôø laïi coøn bò laïnh run, sôï haõi vaø meät nöõa, nhìn thaät laø thaûm haïi. Toâi ngoài treân aáy cho ñeán khi taøu caäp beán. Moät chuyeán ñi ñaày baõo taùp. Taøu vöøa caäp beán toâi ñaõ luõi maát khoâng daùm ngoaùi ñaàu nhìn laïi. Keå töø ñoù toâi khoâng coøn khoaùi ñeán nhöõng nôi ñoâng ngöôøi. Coù laàn nhoû em ruû toâi cuøng döï ñaùm cöôùi cuûa moät ngöôøi baø con, höùa seõ laøm mai cho toâi moät ñöùa baïn ñeïp ngöôøi, ñeïp neát, cam ñoan toâi gaëp seõ chòu lieàn. Nhöõng keû ñoäc thaân nhö toâi ñöôïc baïn beø, anh em giôùi thieäu ngöôøi naøy, ngöôøi kia laø chuyeän bình thöôøng, nhöng theá giôùi ñoâng ngöôøi laø vaäy tìm moät ngöôøi hôïp nhaõn khoâng phaûi chuyeän deå, ñaõ coù bao buoåi laøm quen maø vaãn khoâng loùe leân ñöôïc chuùt tình caûm yeâu ñöông. Nghe chuyeän coù nhöõng xí nghieäp maø coâng nhaân toaøn laø nöõ, hoï laøm vieäc ñeán noãi khoâng coù thì giôø ñeå maø tieáp xuùc vôùi ai, vì vaäy coù nhieàu ngöôøi quaù löùa lôõ thì maø khoâng coù ñöôïc moät tình yeâu , ñaønh phaûi soáng nhö …….toâi. Ñôøi laø vaäy, coù bieát bao nhieâu chuyeän treùo ngoe “ caùm treo heo nhòn ñoùi”, neáu ñôn vò ñoù keát nghóa vôùi ñôn vò khaùc nhö……quaân ñoäi chaúng haïn, thöôøng xuyeân toå chöùc nhöõng buoåi giao löu vôùi nhau, bieát ñaâu….. coù theâm vaøi chuïc caùi nhaø treû khoâng chöøng.
Ñaùm cöôùi toâi döï laø ñaøng gaùi, chuùng toâi cuøng ñi taéc raùng ( laïi taéc raùng) ñöa daâu. Coâ baïn gaùi cuûa em toâi laø ngöôøi beân ñaøng trai, tuïi noù töøng laø baïn hoïc, thuù thaät toâi cuõng noân nao dieän kieán xem nhö theá naøo, coù ñuùng nhö lôøi con  nhoû quaûng caùo hay khoâng. Taøu caëp beán, moät traøng phaùo chaøo möøng roâm raû ( thôøi aáy chöa caám ñoát phaùo ), toâi ñaûo maét nhìn quanh, ñoaùn xem ñoái töôïng mình ñang ñöùng nôi naøo trong  soá voâ vaøn ngöôøi ñeïp “ maét xanh moâi ñoû “, aùo quaàn model ñang tuï hôïp nhö moät vöôøn hoa kia. Chæ coù nhöõng dòp ñaùm cöôùi theá naøy caùc coâ môùi “troå” heát maøu saéc muoân hoàng nghìn tía, qua nhöõng boä quaàn aùo coù khi caû ñôøi chæ coù dòp maëc moät vaøi laàn, vì theá baïn ñöøng ngaïc nhieân khi thaáy moät phuï nöõ duø coù ñoâi chaân ñeïp tuyeät traàn vaãn mang vôù maøu da ngöôøi cho ñuùng ñôøi troâng cöù nhö baèng nhöïa, maëc mini juyp maø caû chôï queâ naøy bình thöôøng khoâng coù ai daùm maëc vaø ñoâi khi coøn mang theo chieác duø cho ñuùng ñieäu, cho duø nhaø coâ ta chæ caùch ñoù …..vaøi caên. Toâi ñaûo maét nhìn quanh. OÂ ! Phaûi chaêng chính laø em ? Tröïc giaùc baûo toâi : Chính naøng. Moät khuoân maët thaät deã thöông khaû aùi ñang lieác nhìn toâi cöôøi tuõm tóm. Tim toâi nhö ngöøng ñaäp. Trôøi ôi, laïi cöôøi theâm laàn nöõa kìa ! Toâi móm cöôøi ñaùp laïi vaø hôi cuùi ñaàu chaøo nheï ra veû mình cuõng laø ngöôøi lòch thieäp. Nhoû em nhìn toâi nhaùy maét ngaàm yù baûo : Sao ? ñöôïc khoâng ? Nhö vaäy laø ñuùng ñoái töôïng roài. Toâi giô ngoùn tay caùi leân kín ñaùo cho noù thaáy ngaàm yù baûo Number -one. Chöa bao giôø toâi thaáy con nhoû em deã thöông nhö luùc naøy. Nhìn noù vaø “ coâ aáy “ thaân nhau chöa kìa, caû hai loâi nhau ngoài vaøo chieác baøn gaàn ñoù cuøng vôùi bao nhieâu ngöôøi ñeïp, nhöng luùc naøy cho duø coù theâm daêm ba ngöôøi maãu hay hoa haäu xuaát hieän thì ngöôøi thu huùt toâi nhaát vaãn laø “ naøng “. Toâi nhö bò hôùp hoàn, chieác aùo daøi maøu hoàng phaán hôïp vôùi nöôùc da traéng treûo oâm laáy thaân hình thon thaû. Taø aùo xeõ ñinh vöøa ñuû ñeå loä chuùt da thòt traéng noõn nôi hoâng vöøa kín ñaùo vöøa kheâu gôïi. Maët töôi taén nhö hoa, aån chöùa neùt ngaây thô thaùnh thieän. Nhöõng göông maët naøy döùt khoaùt khoâng bao giôø laøm chuyeän aùc ñöôïc. Coù nhieàu göông maët toâi ñaõ töøng gaëp trong quaù khöù, thô ngaây hieàn laønh laø theá nhöng thôøi gian vaø cuoäc soáng laøm cho bieán ñoåi daàn. Coù theå neùt ñeïp ngaøy moät theâm saéc xaûo nhöng veû nanh aùc cuõng hieän leân ngaøy caøng roõ neùt. Coøn ngöôøi ñeïp naøy, ngay caùi nhìn ñaàu tieân toâi ñaõ thaät söï rung ñoäng. OÂâi, phaûi chaêng tieáng seùt aùi tình ñaõ ñaùnh truùng tim toâi ? Duø raát muoán nhöng toâi vaãn khoâng bieát laøm caùch naøo ñeå tieáp caän muïc tieâu. Ngoài baøn beân ñaây, toâi khoâng buoàn baét chuyeän vôùi ai, aên chieáu leä, ai ñöa röôïu thì uoáng. Sao nhöõng ngöôøi ñaøn oâng naøy nhieàu chuyeän theá khoâng bieát ? Khoâng theå noùi chuyeän nhoû hôn ñöôïc sao ? Laïi coøn tieáng nhaïc nöõa, laøm nhö thieân haï ñieác khoâng baèng! Höø, laøm sao toâi coù theå nghe ñöôïc em toâi vaø coâ ta ñang noùi chuyeän gì ? Haún laø vui laém, troâng hoï cöôøi thaät vui veû. Nhieàu aùnh maét nôi aáy nhìn toâi ñaày thieän caûm (Chaéc laø con nhoû em ñang noùi nhöõng ñieàu toát ñeïp veà toâi ñaáy). Baát giaùc toâi ñöa tay söûa laïi coå aùo, thaáy mình caàn phaûi ngoài thaúng löng hôn nöõa, chöõng chaïc hôn nöõa ñeå xöùng ñaùng vôùi nhöõng gì maø nhoû em ñang ra söùc ca ngôïi. Maët toâi hôi nghieâm nghò ( cho ra veõ ngöôøi ñaïo maïo )  kheû gaät guø chaøo nhöõng ngöôøi beân aáy ñang cöôøi töôi taén nhìn mình.  “ Ngöôøi ñeïp “ vaãn troø chuyeän say söa, caùi mieäng thieät coù duyeân, thónh thoaõng lieác maét ñöa tình vôùi toâi keøm theo nuï cöôøi ñaày nguï yù.
Xong caùi ñaùm cöôùi naøy theá naøo toâi cuõng baûo em toâi baèng moïi caùch môøi cho ñöôïc ngöôøi ñeïp moät buoåi ñi chôi hoaëc ñeán nhaø ñeå coù dòp haøn huyeân. Döùt khoaùt cuoäc ñôøi toâi töø ñaây trôû ñi seõ laø nhöõng ngaøy voâ cuøng yù nghóa, khoâng voâ vò nhö töø tröôùc ñeán nay – Toâi thaàm nghó.
Tan tieäc, ngöôøi aáy ñöùng leân ra veà sau khi naém tay em toâi dung daêng dung deõ noùi ñieàu gì ñoù. Toâi doõi theo cho ñeán khi naøng leo leân xe cho moät ngöôøi baïn gaùi chôû ñi ñeán khuaát neûo ñöôøng, loøng caûm thaáy roän raõ noân nao.
Tranh thuû luùc moïi ngöôøi khoâng ai ñeå yù, toâi naém tay nhoû em toâi ra caây baøng tröôùc saân. Tröôùc heát phaûi khen laáy loøng noù moät caâu vì coâng “ noái maïng “ :
- EÂ ! soá moät nghe ! laàn naøy coi nhö coâ ñaõ laøm moät vieäc “ coâng ñöùc “ lôùn, neø, noùi chuyeän gì maø vui döõ vaäy ?
Noù laøm ra veõ bí maät : - Con nhoû baïn em noùi noù bieát anh töø laâu.
Meøn ñeùt ôi ! Toâi thaät ñuùng laø ngöôøi voâ tình nhaát treân ñôøi, ñöôïc ngöôøi ñeïp ñeå yù maø naøo hay bieát gì. Ñuùng laø haïnh phuùc chæ ôû quanh ta maø ta cöù maõi ñi tìm taän ñaâu ñaâu.
Toâi hoûi doàn : - Coâ aáy bieát anh töø luùc naøo ?
Nhoû em boãng nhìn toâi töø ñaàu ñeán chaân, roài boãng nhö phaùt roà noù cöôøi leân ngaët ngheõo, cöôøi döõ quaù, hai tay oâm buïng maø cöôøi. Coi roõ voâ duyeân chöa ? Caâu hoûi cuûa toâi maéc môù gì maø noù cöôøi döõ vaäy ? Cöôøi moät hoài, thaáy maët toâi nhö saép ñoã quaïu, noù noùi, vöøa noùi vöøa cöôøi , gioïng ñöùt quaûng :
- Baïn em noùi, coù laàn ñi chung taøu vôùi anh, khoâng bieát taïi sao anh bò loït xuoáng soâng hay laø vì chaùn soáng neân nhaûy xuoáng döôùi. Ngöôøi ta keùo anh leân trong tình traïng thaäp töû nhaát sinh, nhìn thaáy anh ñöùng thôû “ caø haùp, caø haùp “ maø toäi nghieäp.
Noùi xong noù laïi oâm buïng cöôøi quaèn quaïi.
Toâi ñöùng nhö trôøi troàng. “ Tieáng seùt aùi tình “ cuûa toâi sao maø gioáng nhö “seùt ñaùnh ngang tai”.
Veà sau, khi toâi mang chuyeän naøy keå laïi cho thaèng baïn thaân voán laø moät “ nhaø thô lôùn trong caùi thò traán nhoû “, nghe xong caûm thaùn noù beøn ngöõa maët leân trôøi maø “ phun “ ra maáy caâu thô :
Thô raèng :
Lôõ chuyeán sang soâng naùt caû loøng
Sao khoâng mua muoái…….. ñoát phong long ?
Ví baèng neáu coù Internet
Yeâu ôû beân baøn khoûi chaïy rong.

http://chutluulai.net/forums/blog.php?u=5965